Lúc Minh Trăn ăn cũng không yên lòng, bây giờ nàng còn vì bản thân mình thất hứa mà áy náy.
Sau khi dùng bữa sáng xong thì phải rời khỏi, Minh Trăn phất tay chào điện hạ: “Điện hạ, A Trăn đi trước đây, có rảnh lại đến gặp ngài.”
Bởi vì hai người cùng ở chung một chỗ, vốn dĩ Lý Phúc nghĩ tối hôm qua điện hạ sủng hạnh cô nương nhưng khi nãy bọn nha hoàn dọn dẹp chăn gối thì thấy hơi lộn xộn mà thôi, không có dấu vết mờ ám như trong tưởng tượng.
Có lẽ thứ duy nhất để lại đó là mùi hương kéo dài không tan trên người cô nương.
Y cũng không biết cuối cùng là điện hạ và Minh cô nương đã xảy ra chuyện gì. Nhưng nhìn thấy thần sắc của điện hạ vẫn như ngày thường, Lý Phúc nói: “Lần này, cô nương lại rời đi dễ dàng như thế, nô tài còn tưởng cô nương sẽ bên cạnh điện hạ thêm một khoảng thời gian nữa.”
Kỳ Sùng nói: “Đại khái chắc là vì Ngu Hoài Phong.”
Lý Phúc lại sợ sẽ khơi mào lại mâu thuẫn của hai vị điện hạ cho nên nhanh chóng ngậm miệng lại.
Kỳ Sùng nói: “Đi mời Hàn Khiêm đến phủ Tần vương đi.”
Lý Phúc: “Vâng.”
Dưới trướng Tần vương có rất nhiều người đặc biệt tài giỏi, Hàn Khiêm cũng không phải là người xuất sắc nhất trong số đó nhưng tối hôm qua nói chuyện vài câu cũng có thể khiến cho người ta nhìn thấy được, quả thật ông có chút bản lĩnh.
Minh Trăn hỏi Thiên Cầm như thế thì biết Ngu Hoài Phong không có đến, nàng lắc đầu: “Không có gì.”
Thiên Cầm nói: “Hôm nay phải đến chỗ phu nhân thỉnh an, để ta và cô nương qua đó, trước tiên cô nương thay y phục đi đã.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)
