Hàn Khiêm cũng không biết mình phạm sai lầm ở đâu, ông nhìn kỹ dung mạo của Minh Trăn.
Mắt mũi, đôi môi đều tinh xảo như một hồ ly, đây chính là vẻ đẹp hồng nhan họa thủy đấy nhưng cặp chân mày lại hoàn toàn khác biệt với dung mạo của nàng, vô cùng thuần khiết.
Ông sống đến từng tuổi này rồi, cũng biết được có một số chuyện nên nói và một số chuyện không nên hỏi.
Hàn Khiêm suy nghĩ tìm lý do để rời đi: “Có lẽ mệnh cách của điện hạ quý giá cho nên trên người cô nương đây cũng mang theo chút long khí nhưng mà thân thể của cô nương quả thật hơi yếu, có thể sống đến bây giờ có lẽ do long khí của điện hạ bảo hộ mới không để bệnh đến gần…”
Ông muốn nói nhưng lại thôi.
Vốn dĩ muốn nói “sống không quá hai năm”, cho dù là Hoàng đế cũng không thể giữ người lại được, sinh tử có số, phú quý tại trời, mọi thứ đều đã được định trước.
Nhưng ông muốn nói lại nhìn thấy Tần vương điện hạ vẫy tay, cô nương họ Minh này đã lập tức chạy đến, lúc đó đành nuốt ngược lời muốn nói trở về.
Quả thật dung mạo của Minh cô nương này không tầm thường, Hàn Khiêm đi qua rất nhiều nơi, cũng gặp qua không ít mỹ nhân nhưng người như Minh Trăn quả thật hiếm thấy. Toàn thân đều tỏa ra quý khí, nói là công chúa cũng không quá đáng.
Kỳ Sùng để cho Minh Trăn ngồi kế bên mình: “Nàng ấy có mệnh phượng hoàng không?”
Cái này thì Hàn Khiêm vẫn chưa nhìn ra. Nhưng mà, Kỳ Sùng lại cho là đúng.
Cho dù không có mệnh này, Kỳ Sùng có bản lĩnh hơn nữa đương nhiên cũng sẽ có.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


