Thiên Cầm và Tân Dạ không biết Minh Trăn có hẹn với Ngu Hoài Phong, mà nếu có biết thì hai nàng ấy cũng không dám để Minh Trăn gặp Ngu Hoài Phong, huống chi còn chưa có sự cho phép của Kỳ Sùng.
Nửa đêm hôm qua không biết vì cớ gì, mà ám vệ tỷ tỷ nói điện hạ muốn gặp Minh Trăn, hai người vội vội vàng vàng để ám vệ ôm Minh Trăn đi. Sáng sớm hôm nay, hai người nghĩ Minh Trăn trở về rồi.
Thiên Cầm đã sắp xếp phòng giống như trước kia: “Lục tiểu thư không có nhà, cũng không ai tìm cô nương chúng ta, chỉ hy vọng không có chuyện nào khác.”
Tân Dạ lại ngẩn người.
Thiên Cầm đá nàng ấy một chút: “Mau làm việc.”
Tân Dạ nói: “Buổi tối điện hạ đón cô nương về… Không phải là sủng hạnh cô nương đấy chứ? Trong lòng ta thấy bất an, nhỡ đâu cô nương bị thương chỗ nào thì sao?”
Ba người ở chung nhiều năm như thế rồi, thật ra Tân Dạ và Thiên Cầm cũng không xem Minh Trăn là chủ tử nữa. Bây giờ ăn mặc ngủ nghỉ của hai nàng ấy so với mấy người nhà giàu còn tốt hơn, cũng rất có thể diện, dưới tay Tần vương nhưng nghe lời Minh Trăn, ai cũng mong muốn hối lộ hai nàng ấy, có thể tặng ít đồ này kia để cho Minh Trăn vui vẻ, làm nữ nhân của Tần vương vui vẻ, người phía dưới cũng không cần đề phòng như thế.
Biết được bản thân đang nghĩ cái gì, Thiên Cầm vô cùng lo lắng cho Minh Trăn: “Ai da, cho dù điện hạ không thô lỗ, nhưng cô nương chúng ta cũng khó chấp nhận ngài ấy.”
Mới mở cửa đã có một nam tử tuấn tú, che nửa khuôn mặt, thân hình nam tử thon dài, như tùng như trúc, nói không hết lời. Không có nữ nhân nào nhìn thấy khuôn mặt Ngu Hoài Phong mà không thấy sợ hãi cho nên Tân Dạ lùi về phía sau: “Ngài có chuyện gì sao?”
Ngu Hoài Phong nói: “Bổn vương là Giang vương của triều Tễ, Ngu Hoài Phong, ngày hôm qua có hẹn với Minh Trăn, hôm nay đã đợi rất lâu, không nhìn thấy cô nương, không biết cô nương có phải bị bệnh không?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


