Kỳ Sùng hơi bóp cằm nàng, ngón tay thon dài dán lên da thịt nhẵn nhụi của Minh Trăn: “Lần sau không được nôn thuốc ra nữa, nghe chưa?”
Minh Trăn lắp bắp sợ hãi: “Ngài… Sao ngài biết?”
Ánh mắt Minh Trăn lấp lánh nhưng trốn tránh, cằm cũng quay đi, không dám nhìn thẳng mắt Kỳ Sùng.
Kỳ Sùng làm việc chưa bao giờ lưỡng lự trước sau nhưng bởi vì Minh Trăn cứ lặp đi lặp lại mất đi điểm mấu chốt của bản thân.
Nếu không phải nghĩ đến nàng không quen đưa mắt nhìn, Kỳ Sùng đã sớm xuống tay với Ngu Hoài Phong, nếu Ngu Hoài Phong ch3t, hai nước sẽ có xung đột, nhưng xung đột thế nào thì Kỳ Sùng cũng đều có thể bình yên vô sự thoát thân.
Hắn cũng có thể thay mận đổi đào, tìm nữ nhân khác thay thế Minh Trăn để Ngu Hoài Phong thấy mình nhận sai người rồi đưa người giả dối đó về.
Nhưng cuối cùng không muốn ai thay thế Minh Trăn, bất kể có thay thế thân phận của nàng.
Minh Trăn cũng biết mình sai rồi, nàng lại bắt đầu chảy nư.ớc mắt: “Ta… Ta…”
Kỳ Sùng nói: “Chăm sóc thân thể mình thật tốt, A Trăn, nếu nàng có sơ xuất gì..."
Hắn không nói ra những lời uy hiếp của mình.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)