Ngu Hoài Phong cũng biết hình như bên cạnh Tần vương không có nữ nhân, hắn chỉ gặp qua một người nhưng lại không thấy rõ mặt.
Bây giờ nghĩ lại, nếu người năm đó thật sự là Minh Trăn, nói không chừng Kỳ Sùng thật sự có sở thích quái lạ này nên mới mang người đến bên cạnh mình.
Lúc đó Minh Trăn trẻ người non dạ, không chừng đã bị nam nhân đáng sợ này bắt nạt.
Thật ra ngay từ lúc đầu, Ngu Hoài Phong đã nghĩ đến khả năng này rồi. Nhưng hắn không thể chấp nhận chuyện này được, hắn thật sự không muốn muội muội mình khi còn nhỏ đã bị cầm thú vũ nhục nên mới không để bản thân suy nghĩ đến khía cạnh này.
Hắn tự thôi miên bản thân mình rằng tiểu cô nương nào ngày nhỏ cũng giống nhau, Tiểu Minh Trăn hắn nhìn thấy ngày trước chỉ là một người có dung mạo có vài phần tương tự Minh Trăn mà thôi, tên cũng giống tiểu cô nương mà thôi.
Ngu Hoài Phong không phải người thiếu kiên nhẫn, chuyện này hắn cần phải điều tra cho rõ ràng mới được, biết được tất cả chân tướng sau đó mới suy nghĩ đối sách.
Đột nhiên Minh Trăn phát hiện thỏ của mình không thấy đâu nữa, nàng nhìn khắp nơi: “Thỏ của ta chạy rồi.”
Ngu Hoài Phong nhớ đến, vừa nãy quả thật có một con thỏ nhỏ.
Hắn nói: “Ca ca bồi A Trăn đi tìm.”
Minh Trăn gật đầu: “Được.”
Con thỏ chạy nhanh nhưng không đến nổi không tìm được nó.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

