Minh Oái thấy Minh Trăn chẳng tức giận gì, bản thân cũng ngại ngùng.
Thật ra khi Minh Phương nhắc đến chuyện quá khứ, nàng ấy cũng xấu hổ. Chỉ là chuyện quá khứ không thể sửa đổi, lúc trước đối xử với Minh Trăn như thế, thật ra Minh Oái cũng không vui vẻ.
Minh Oái nghĩ nàng thẹn thùng, khẽ cười một tiếng: “Có phải nghe thấy lại đỏ mặt không?”
Minh Trăn nói: “A Trăn không muốn nghĩ xa như thế.”
“Cũng nên nghĩ lại đi.” Minh Oái nói: “Tuy không phải nhà cao cửa rộng nhưng từ trong ra ngoài không cần phải tranh đấu gay gắt, hắn cũng là con trai độc nhất, như thế cũng rất tốt. Mỗi nhà đều có cái khổ riêng, gia đình chúng ta như thế, trong kinh thành có mấy người sánh được? Nương ta thân là chủ mẫu, có lúc cũng rất khó chịu bởi vì phụ thân nạp thiếp, cũng bởi vì nhiều chuyện của các di nương nên ta rất ghét nam nhân hai ba lòng, nếu Kỳ Đình nạp thiếp thì có thể làm ta tức ch3t luôn.”
Minh Trăn rũ mắt: “Điện hạ chắc sẽ không đâu.”
Minh Oái không nghe rõ: “Cái gì?”
Đột nhiên Minh Trăn nhớ đến không thể nhắc đến Kỳ Sùng trước mặt người ngoài.
Đang mơ hồ, mông lung, nàng cảm thấy gốc rễ của mình như cây bồ công anh vậy, con đường phía trước luôn mơ hồ không rõ, bản thân cũng không thấy được, bởi vì không thấy rõ đường nên không biết trước được.
Lo lắng cũng tốt, không lo cũng thế, nàng không thể nắm hết mọi chuyện trong tay được.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
