Kỳ Sùng ôm Minh Trăn tới khuê phòng.
Tối qua Kỳ Sùng đã có tắm rửa rồi, qua một ngày, hắn lại mặc áo giáp nặng nề, đương nhiên trên người sẽ ra chút mồ hôi. Nhưng mà cũng không hôi, Kỳ Sùng vẫn luôn rất sạch sẽ, trên người nam nhân có hơi thở vô cùng thành thục, rất bá đạo lại còn có hương vị mạnh mẽ, đầy tính xâm lược.
Trên đường phong trần, mỏi mệt, Kỳ Sùng cũng biết trên người mình không sạch sẽ. Ở phủ An Quốc công, chỗ của Minh Trăn lại không tiện tắm rửa, cho dù sau khi lau người cũng không thay y phục, cũng chỉ có thể nhẫn nại.
Kỳ Sùng cũng có thể đủ nhẫn nại này, lúc trước khi hành quân đánh giặc, một thân đầy máu tươi nhưng mấy ngày không tắm rửa vẫn không có chuyện gì. Đây chỉ mới là một ngày thôi.
Ôm Minh Trăn ngồi xuống, Kỳ Sùng nói: “Có phải rất mệt không? Bây giờ ngủ một giấc đi nhé.”
Minh Trăn đúng thật là đang ngủ ở chỗ Minh Oái, lúc trước còn rất mệt, nhưng mà sau khi nhìn thấy điện hạ thì hết mệt rồi.
Nàng ôm cổ Kỳ Sùng, bản thân đối mặt với hắn, ngồi trên đùi Kỳ Sùng, cổ chân thì tự nhiên buông thõng xuống dưới.
Minh Trăn gật đầu: “Được.”
Tuy miệng đã đồng ý rồi nhưng trên thực tế thì vẫn ngồi trên đùi Kỳ Sùng không chịu rời đi, cứ nghiêng nghiêng vẹo vẹo trên người hắn. Kỳ Sùng đành phải tự mình ôm nàng đến bên giường, nhét nàng vào trong chăn: “Trẫm nhìn A Trăn ngủ, A Trăn ngủ đi.”
Minh Trăn cảm thấy rất kỳ lạ, đoạn thời gian trước bệ hạ còn ôm nàng hôn môi, đặc biệt thích nàng, vì sao bây giờ trở về lại không ôm nàng? Lại cứ thúc giục nàng đi ngủ miết.
Nàng nhẹ cắn vào đầu ngón tay, đưa ánh mắt long lanh như sóng nước nhìn Kỳ Sùng chăm chú, trong con mắt là tình nồng mật ý, đương nhiên còn mang theo vài phần h4m muốn dụ dỗ. Người vô tội lại mang theo vẻ đẹp đơn thuần, rồi đơn thuần lại hiện ra biểu hiện câu dẫn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

