Minh Oái mặc y phục màu đỏ vô cùng xinh đẹp, vốn dĩ nàng ấy rất ngỗ nghịch nhưng với thần sắc xinh đẹp như thế làm nàng ấy vẫn chói mắt như cũ.
Nhìn thấy tỷ tỷ mặc y phục đấy, mà lại còn mang mũ phượng trên đầu, Minh Trăn cũng giúp cho Minh Oái thay y phục chỉnh tề.
Minh Oái hơi cúi đầu nhìn tiểu mỹ nhân mềm mại đang giúp mình sửa lại đai lưng, hai tỷ muội nàng đều quan tâm lẫn nhau, không chỉ có Minh Oái chăm sóc cho Minh Trăn, mà Minh Trăn cũng rất thích nàng ấy.
Sau cổ Minh Trăn vô cùng trắng, còn chói mắt hơn cả tuyết đầu mùa, nhìn kỹ thì sẽ thấy dấu vết xanh tím ẩn bên trong. Cái dấu vết này là gì, Minh Oái đại khái đã đoán được.
Trong giới quý nữ bây giờ rất náo nhiệt, hôm nay Minh Oái đi qua, là vì có người tổ chức nhạc yến, tổ chức ở phủ Tràng Tín Hầu, là đại tiểu thư Trần Lãnh Ngọc, Minh Oái cũng cho đại tiểu thư chút mặt mũi, đưa Minh Trăn đến cùng.
Đợi sau đấy, lại phát hiện có thêm mười mấy người, Trần Lãnh Ngọc lại còn mời không ít người, còn có Vũ Văn Uyển, hai tỷ muội nhà họ Đường nữa.
Gần đây hai tỷ muội nhà họ Đường có nghe tiếng gió, chuyện lần trước qua đi, trong lòng hai người có chút không cam lòng nhưng thái phi cũng có mỉa mai các nàng một chút. Lần này nhìn thấy Minh Trăn đến, tuy trong lòng không tình nguyện nhưng vẻ mặt vẫn tươi cười tiến lên, Minh cô nương dài Minh cô nương ngắn, ân cần hỏi thăm.
Đưa tay không đánh người mặt cười, cho dù không thích các nàng ta lắm thì Minh Trăn cũng không làm khó hai nàng ta, lễ phép đáp lại hai câu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

