Sau khi hồi cung Kỳ Sùng lại phải đi tắm rửa.
Lý Phúc để cho tiểu thái giám chuẩn bị nước ấm, đổ nước ấm vào trong thùng tắm, sau khi tắm rửa sạch sẽ, lại thay một thùng mới.
Tiểu cô nương vừa nãy còn nói là đang giận hắn đang đứng ngoài bình phong lặng lẽ thăm dò.
Minh Trăn nhẹ nhàng cắn nhẹ cánh môi. Thật ra nàng không lý giải được suy nghĩ của Kỳ Sùng, sừng nai tinh xảo còn sống trong núi, chỉ cần bắt đến ước nguyện là được rồi, sao phải giết nai đi chứ, Minh Trăn chỉ cảm thấy rất tàn nhẫn.
Minh Trăn biết để cho Kỳ Sùng thay đổi quyết định không dễ dàng gì.
Kỳ Sùng dựa trong thùng tắm nhắm hai mắt lại.
Bọt nước chảy trên khuôn mặt góc cạnh và tuấn tú của hắn, đây là lần thay nước thứ hai, trong nước bỏ thêm Long Tiên Hương, là mùi hương quen thuộc với Minh Trăn nhất.
Bả vai Kỳ Sùng rộng lớn, cánh tay không chút để ý khoát lên trên thành thùng tắm, mỗi một tấc, một đường cong trên cơ thể đều vô cùng rõ ràng, chứa đầy sự mạnh mẽ của nam tử, đặc biệt có tinh lực vô cùng mạnh mẽ.
Minh Trăn thấy Kỳ Sùng ngồi trong đó lâu quá nên cũng tính xoay người rời đi, lại nghe thấy giọng nói trầm thấp của nam nhân truyền vào tai: “A Trăn, lại đây.”
Minh Trăn ghé vào bên cạnh thùng tắm: “Bệ hạ, ngài thay đổi chủ ý hả?”
Sớm đã đổi chủ ý rồi, vốn dĩ là đưa cho Minh Trăn nhưng Minh Trăn lại cảm thấy đẫm máu nên thay đổi, không mang vật đẫm máu đến nữa. Tâm tính nàng quá mức đơn thuần, cũng là do hắn cưng chiều mà ra.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
