Giản Hiểu Chi gật đầu, tỏ ý đã nghe thấy.
Nụ cười của Đoạn Uyên thoáng cứng lại, có vẻ không hài lòng với phản ứng của cô, trực tiếp đứng dậy nắm lấy cánh tay kéo cô ra ngoài.
Ra khỏi cửa, hành lang dài chỉ vang vọng tiếng bước chân của hai người.
“Tò mò không?”
Đoạn Uyên ra hiệu cho cô nhìn những cánh cửa kim loại đóng chặt.
Không biết bên trong dùng để làm gì, Giản Hiểu Chi do dự không biết có nên phối hợp với anh hay không, dù thực sự cô chẳng tò mò chút nào.
“Muốn xem phòng nào?”
Giản Hiểu Chi định lắc đầu thì bị anh kéo đại vào một căn phòng.
“...”
Ánh đèn trắng lạnh bật sáng, lập tức nhìn thấy bên trong có hàng trăm bình chứa hình trụ trong suốt, bên trong, các cơ quan cơ thể người như tim, gan, ruột, phổi và mạch máu ngâm trong chất lỏng xanh lục nhạt, mỗi bình chứa đều đựng một phần cơ thể người, phía dưới là các thiết bị phức tạp.
Anh cũng không quan tâm cô có muốn xem không, cứ thế kéo cô đi qua những bình chứa này.
“...”
Giản Hiểu Chi ngước mắt nhìn, thấy biểu cảm của anh rất nhạt, điều này hơi nằm ngoài dự đoán của cô, cô còn tưởng rằng một người có đầu óc không bình thường như anh sẽ giống như một nghệ sĩ khoe ra tác phẩm của mình.
Cô cố tình không nhìn kỹ những thứ trong bình chứa đó nhưng cũng có thể cảm nhận sâu sắc bầu không khí u ám, tàn nhẫn và đẫm máu ở đây.
Giản Hiểu Chi hiểu rõ ý anh, nhưng chết thì sao mà chả được, chọn tới chọn lui chẳng có ý nghĩa gì mấy.
“Đại đi, cái nào cũng được.”
Ngay giây tiếp theo Giản Hiểu Chi bị bóp cổ, cả người bị nhấc bổng, hai chân rời khỏi mặt đất, lưng áp lên trụ kính lạnh ngắt.
“Vậy thì, bắt đầu từ đâu nhỉ?” Anh cong môi cười, nói một cách lạnh lùng.
Khoảng cách gần đến mức Giản Hiểu Chi gần như cảm nhận được hơi thở của anh tràn ngập xung quanh, giống như rừng cây khô sương giá, nhiệt độ lạnh lẽo của bình chứa tràn lên sống lưng cô.
Đồ điên, Giản Hiểu Chi thầm mắng.
Không biết phải nói thế nào, nhưng cô thực sự cảm thấy mình sắp xong đời, mặc dù trước đó cô cũng đã từng cảm thấy như vậy.
Đôi mắt trong veo của cô vẫn bình tĩnh nhìn anh, Đoạn Uyên dùng tay kia sờ mắt cô.
Khi nhận ra hành động của mình, anh khựng lại chốc lát.
Giản Hiểu Chi hiểu lầm anh lại đang lề mề, tuy nói lực anh bóp cổ cô không quá mạnh, chỉ là nhấc cô lên nhưng cô vẫn cảm thấy tư thế này không thoải mái, toàn bộ trọng lượng cơ thể đều tập trung vào cổ.
Đời người ngắn ngủi, nhất định phải để bản thân sống ở tư thế thoải mái nhất, Giản Hiểu Chi bắt đầu hành động.
Đoạn Uyên tưởng rằng cuối cùng cô cũng sợ hãi sắp vùng vẫy, ai ngờ cô lại đưa hai tay lên vai anh, cơ thể cọ xát lên trên, nâng chân quấn lên eo anh.
Đoạn Uyên: “?”
Trọng lực của bản thân chuyển sang cho người khác chịu, Giản Hiểu Chi cảm thấy dễ chịu hơn nhiều, sắp chết rồi thì còn quan tâm gì đến tư thế có ái muội không, thoải mái là quan trọng nhất.
Cô còn đổi vị trí tự hỏi vỗ vỗ vai anh, tỏ vẻ thông cảm: “Nếu anh định ra tay, dùng một tay thì không tiện đâu, bây giờ anh có thể thả tay phải ra rồi, tư thế này của tôi chắc chắn sẽ không ngã xuống đâu.”
Đúng kiểu “leo lên đầu lên cổ”, còn leo cao hơn nửa cái đầu.
Giản Hiểu Chi có thể cúi đầu nhìn anh, góc nhìn này, cô rất hài lòng.
Đoạn Uyên: “...”
Anh dường như bị tâm trạng ung dung của cô làm cho nhất thời cứng họng.
Đùi cô vòng quanh eo săn chắc của anh, làn da kề sát chiếc áo blouse trắng càng tôn lên đôi chân trắng trẻo xinh xắn thon thả của cô.
Nhưng không khí giữa họ hoàn toàn không chuyển sang ái muội gì cả.
Đoạn Uyên nheo mắt, đang định nói gì đó thì bị tiếng gõ cửa cắt ngang.
“Cốc cốc cốc ——” Giọng nói của Ưng Mậu truyền đến: “ Tiến sĩ, anh ở đây chứ?”
“Chuyện gì?”
“Hết dịch dinh dưỡng rồi, anh xem...”
“Biết rồi.”
Một lát sau, cửa mở, Đoạn Uyên và Giản Hiểu Chi lần lượt đi ra.
Lợi dụng lúc Đoạn Uyên không chú ý, Ưng Mậu ra hiệu với Giản Hiểu Chi, ý bảo cô mau chóng rời đi.
Giản Hiểu Chi hiểu ý đi xuống cầu thang, thấy Đoạn Uyên không mở miệng ngăn cản, Ưng Mậu mới thở phào nhẹ nhõm.
Đoạn Uyên liếc xéo một cái, nhàn nhạt nói: “Cậu bắt đầu quản chuyện bao đồng rồi sao?”
Anh hơi rũ mí mắt, khi ánh mắt nhìn sang có một loại áp lực vô hình, toàn thân Ưng Mậu suýt dựng hết cả lông.
“Cô nhóc này rất thú vị mà?” Ít nhất có thể làm cho tầng này có thêm chút sức sống, nửa câu sau Ưng Mậu không dám nói.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
