Đoạn Uyên không nói gì.
“Tiến sĩ thực sự định giết cô nhóc sao?”
Anh không trả lời.
***
Viện nghiên cứu có hai nơi có thể đi lên xuống bằng cầu thang, nằm ở hai phía đối diện.
Giản Hiểu Chi xuống cầu thang ở phía bên kia, xa phòng cô hơn, nhưng lại đi ngang qua khu vực tầng hai với những dây leo tạo thành thác nước.
Đi đến gần, Giản Hiểu Chi mới phát hiện ra đó là một người phụ nữ xinh đẹp, cô nàng ngồi tựa lưng vào lan can, nhưng tóc lại là cây leo, càng ra phía ngoài càng to lớn hơn, toàn bộ lan can bị dây leo phủ kín, rủ xuống tạo thành cảnh tượng như thác nước, đổ thẳng xuống tầng một.
“...” Giản Hiểu Chi chỉ muốn hỏi cô nàng, đầu nặng không.
“Ồ? Con người?!” Thụ Cơ nhìn cô: “Cô có thể trở về từ chỗ quái vật ở tầng ba sao?”
Trong lòng Giản Hiểu Chi thấy kỳ quái, rõ ràng Đoạn Uyên ở đây trông giống con người nhất, nhưng không ít quái vật lại thì thầm gọi anh là quái vật.
Quái vật gọi người khác là quái vật nghĩa là sao?
Thấy con quái vật này có vẻ dễ nói chuyện, Giản Hiểu Chi cũng không vội về phòng, bèn ngồi xuống bên cạnh cô nàng: “Tôi nhớ hình như cô tên là Thụ Cơ?”
Ngày đầu tiên đến, Giản Hiểu Chi nghe khổng lồ bùn Nick gọi cô nàng như vậy.
Thụ Cơ nói: “Đúng, cô tên gì?”
Giản Hiểu Chi nói tên mình, lại trò chuyện với cô ta vài câu, hỏi cô ta tại sao lại thành ra thế vậy.
“Rất lâu trước đây, khu vực nơi tôi sống bị ô nhiễm nặng, nhiều loài thực vật dị hóa, chúng tàn sát lẫn nhau, còn ăn cả chim muông và thú dữ, xung quanh tôi có rất nhiều con người chết, máu của họ thấm vào rễ cây của tôi, tôi hấp thụ chúng, dung hợp gen của chúng nên mới trở thành như bây giờ.”
Thế giới này có ba loại dị hóa, một là dị hóa do loài này ăn gen của loài khác, hai là dị hóa do ô nhiễm bức xạ, phần lớn là con người mang thai sinh ra đã là quái vật, còn ba là dị hóa do ô nhiễm, ở những khu vực ô nhiễm nghiêm trọng, các sinh vật có gen không ổn định dễ bị dị hóa.
Ba loại dị hóa này đều phân cấp, dị hóa cấp cao giữ được ý thức con người, trong khi dị hóa cấp thấp chỉ còn bản năng thú vật.
Thụ Cơ còn nói: “Lang Hình đưa cô trở về kia, cô tốt nhất nên cẩn thận chút, cậu ta ghét nhân loại nhất, vì cậu ta là sinh vật dị hóa do con người sinh ra, cậu ta không được lựa chọn nơi sinh ra và gen của mình nhưng từ khi sinh ra, cậu ta đã là 'tội ác' trong mắt nhân loại, phải bị tiêu diệt.”
Thảo nào nhìn anh ta ba giây là anh ta đã không nhịn được mà ngáp, Giản Hiểu Chi phủi những mảng thuốc cứng đọng trên người, đứng dậy nói: “Tôi phải lên tắm lại, khó chịu quá.”
Thụ Cơ: “Cô còn muốn lên sao? Tầng một và tầng hai, ở cuối hành lang bên trái cũng có phòng tắm đó.”
“À đúng rồi” Cô ta lại nói: “Cuối hành lang bên phải của tầng một và tầng hai mỗi ngày có thể nhận 1 lít nước, không giới hạn thời gian nhưng nếu bỏ lỡ thì không được lấy bù.”
Phòng tắm ở cuối hành lang bên trái tầng ba, Giản Hiểu Chi đã dùng rồi nên hỏi: “Vậy còn cuối hành lang bên phải tầng ba thì sao?”
“Tiến sĩ dùng riêng” Thụ Cơ nói, rồi hạ giọng lẩm bẩm: “Nguồn nước ở đây khan hiếm vậy mà ngày nào anh ta cũng dùng nhiều nước để tắm!”
Còn bản thân cô ta, vì có gen thực vật, cực kỳ khao khát nước, phải tiết kiệm đến mức héo rũ cả người.
Nghe xong Giản Hiểu Chi thèm lắm, muốn được ngâm bồn tắm.
Một ngày một đêm chưa ăn uống gì, bụng rỗng không, Giản Hiểu Chi cân nhắc một hồi rồi quyết định quay trở lại tầng ba, vừa đúng lúc gặp Ưng Mậu đang đi xuống ở góc cua.
“Ê? Đợi đã, cô lại lên đó làm gì?!”
Anh ta vừa mới nghĩ cách đưa cô xuống an toàn, cô nhóc này nhìn thì thông minh, sao lại có vẻ ngốc nghếch vậy, còn định quay lại.
Giản Hiểu Chi: “Đi hỏi tiến sĩ xem có đồ ăn không.”
Cô không thể hỏi hoa ăn thịt người xem có thịt người để ăn không, hay ngồi đó quang hợp với Thụ Cơ được.
Ưng Mậu như nghe được chuyện cười kinh thiên động địa, cười đến nỗi không thẳng nổi lưng: “Cô hỏi tiến sĩ á? Thôi đi, tôi mang dịch dinh dưỡng xuống rồi, cho cô một ống.”
Ống nghiệm đựng chất lỏng màu tím nhạt được nút bằng nút gỗ.
“Uống cái này là được phải không?” Giản Hiểu Chi lắc lắc ống nghiệm.
“Đúng rồi” Ưng Mậu vừa đi xuống tầng hai vừa nói với cô: “Quái vật ở đây có thể tự đi săn mồi hoặc uống dịch dinh dưỡng, nhân loại rất muốn có công thức pha chế dịch dinh dưỡng này, nếu có nó, bọn họ có thể giải quyết phần lớn cuộc khủng hoảng lương thực.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


-904652.png&w=256&q=75)