“Tôi không tìm thấy.”
“Vậy thì cô áp lòng bàn tay lên cửa, xoay tùy ý một hướng khoảng 45 độ là được.”
Giản Hiểu Chi làm theo, quả nhiên cửa mở sang một bên.
“Vậy nếu muốn ngủ thì có nút khởi động không, ở đâu vậy?” Cô lại hỏi.
Ưng Mậu ra hiệu cho cô tránh ra, anh ta nghiêng người bước vào phòng, giơ tay chạm vào bức tường, lập tức căn phòng truyền đến cảm giác mất trọng lực, Giản Hiểu Chi lơ lửng trên không.
Rất nhanh, anh ta lại chạm vào một nút khác, trọng lực được phục hồi.
“Không phải” Giản Hiểu Chi nói: “Sao cái nút bấm này lại đặt cao thế?”
Tối qua cô đã mò khắp các bức tường trong tầm tay mình mà không hề nghĩ đến vị trí cao đến mức phải nhảy lên cũng chưa chắc với tới..
“Không cao mà.” Ưng Mậu không nghĩ đến vấn đề chiều cao, lúc đầu còn tưởng cô không biết cách dùng.
Giản Hiểu Chi nhận ra, đúng vậy, Ưng Mậu gần như không cần giơ tay đã chạm tới được, bọn quái vật ở đây trung bình cao từ hai mét trở lên, chiều cao của phòng cũng cao bằng hai tầng của tòa nhà thông thường, tính theo tỷ lệ thì thiết kế của viện nghiên cứu này quả thực phù hợp với hầu hết bọn quái vật khổng lồ.
Đối với một người từ nhỏ xếp hàng theo chiều cao luôn đứng đầu như cô, thì có cảm giác như một người tí hon vô tình lạc vào xứ sở của người khổng lồ.
Cô ước tính chiều cao của Đoạn Uyên chắc khoảng 1m90, nếu cô không xuất hiện thì anh chính là người thấp nhất ở đây.
Giản Hiểu Chi hỏi Ưng Mậu tại sao căn phòng tắm khô của cô lại có thể chạm tới nút bấm.
“Tầng ba không giống tầng một và tầng hai bên dưới” Ưng Mậu chỉ nói: “Tiến sĩ không giống chúng ta.”
Cuối cùng, Giản Hiểu Chi đành nhờ Ưng Mậu khởi động nút bấm giúp, sau đó tranh thủ chợp mắt.
Phòng mất trọng lực, cô lơ lửng giữa không trung, thử nhắm mắt nghỉ ngơi.
Nhưng càng không ngủ được.
Rõ ràng buồn ngủ muốn chết, đầu óc u mê, chân tay mềm nhũn nhưng cái cảm giác không có chỗ dựa này khiến cô ngủ không yên, toàn thân không thể thả lỏng, cô lại nhớ chiếc giường của mình.
Tra tấn cả buổi, Giản Hiểu Chi cuối cùng không chịu nổi nữa, cô bơi đến bên tường bằng một tư thế xấu xí, nhấn nút dừng.
Ngay lập tức tiếp đất, gót chân tê dại.
Mở cửa ra, một mùi chất nhờn xộc vào, đóa hoa ăn thịt chặn ở cửa, suốt mấy tiếng đồng hồ qua cứ nhỏ dãi nhìn cô.
Giản Hiểu Chi vòng qua nó, đi qua hành lang tiến về phía cầu thang.
Ánh mắt của bọn quái vật từ từ chuyển từ kinh ngạc sang ý tứ “Người này có vấn đề gì vậy.”
Giản Hiểu Chi quen đường quen lối đến cửa phòng thí nghiệm, ngồi xếp bằng rồi gõ cửa.
Không biết người trong phòng đang bận rộn chuyện gì hay căn bản không muốn mở cửa, tóm lại là không để ý đến cô.
Giản Hiểu Chi kiên trì không bỏ cuộc, lại tiếp tục gõ cửa vô tội vạ.
Cửa mở.
Nòng của một khẩu súng lục màu bạc buông lỏng chĩa vào đỉnh đầu cô, từ phía trên vang lên giọng nói uể oải, lười biếng: “Sao thế, chán sống đến mức này?”
Khi Giản Hiểu Chi thiếu ngủ nghiêm trọng, cơn cáu kỉnh bùng nổ, không chỉ có thể chửi trời chửi đất, còn có thể chửi cả Đoạn Uyên.
“Có những người sống nhưng thực chất đã chết rồi.”
“Nghe qua từ đột tử chưa?”
“Làm ơn tránh ra.”
Giản Hiểu Chi nói ba câu “dịu dàng” liên tiếp, sau đó ngang nhiên bước vào phòng thí nghiệm, nằm dài lên chiếc bàn thí nghiệm mà lần trước cô đã ngủ ngon lành.
Đoạn Uyên đi tới gần, đôi mắt màu trà nhạt hơi cụp xuống, phát hiện cô đã ngủ rồi.
“Hừ.” Anh khẽ cười thành tiếng.
Can đảm thật, nếu cô biết có bao nhiêu người từng chết trên chiếc bàn này, liệu cô còn ngủ được không?
Thật muốn moi gan của cô ra xem.
---
Bọn họ bắt người đến nơi này, ít nhất cũng để người ta ngủ đủ một giấc chứ nhỉ.
“Ui.”
Giản Hiểu Chi xoa xoa cổ ngồi dậy, lẩm bẩm: “Sao cảm giác như bị ai đánh cho một trận, cả người muốn rã rời.”
Nói xong, cô liếc thấy có người.
Đoạn Uyên dựa vào lưng ghế, một tay lười biếng chống cằm, biểu cảm như cười như không cười.
“Nhóc con.”
Giản Hiểu Chi ngáp một cái rõ dài, đôi mắt đen trắng rõ ràng đột nhiên nổi lên một tầng hơi nước mỏng, khóe mắt ửng hồng, nước mắt lấp lánh có chút mơ màng.
“Làm gì?” Vì còn buồn ngủ, giọng cô mềm mại như được bọc trong kẹo bông gòn.
Ánh mắt đó khiến Đoạn Uyên bất chợt có hứng thú, khóe miệng cong như xé ra: “Có biết nơi cô nằm đã có bao nhiêu người chết không, máu của bọn họ đủ nhuộm đỏ mọi ngóc ngách của viện nghiên cứu này.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
