Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

CẬU ĐÈ LÊN CHIẾC LÁ TÀNG HÌNH CỦA TỚ RỒI Chương 3: Nhặt Sách Về Đi

Cài Đặt

Chương 3: Nhặt Sách Về Đi

Thực ra, lúc đại ca gầm lên thì đã hoàn toàn tỉnh ngủ rồi. Tuy hai người là bạn cùng bàn nhưng vốn dĩ là "nước sông không phạm nước giếng".

Cậu ta vốn chẳng có chút hứng thú nào với kiểu con gái "mít ướt", trông như cứ chạm nhẹ là khóc nhè này. Cho nên, sau khi quát xong, việc đầu tiên cậu ta nghĩ tới là: nếu đứa này mà khóc, thì cậu ta sẽ quăng sách của cô ra cửa sổ, còn nếu cô biết điều mà xin lỗi, cậu ta sẽ ngủ tiếp chứ không thèm chấp nhặt.

Thế nhưng, vạn lần không ngờ tới, Xuân Đằng lại ngốc nghếch bảo cậu ta rằng: "Cậu đừng khóc, tớ tin mà."

Cả lớp bỗng chốc im phăng phắc, hàng chục ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía này.

Cố Ninh Cảnh ngồi ở phía sau vì chiều cao vượt trội nên cậu buộc phải ngồi cuối để không chắn tầm nhìn của người khác. Thấy bên này có biến, với tư cách là lớp trưởng, cậu đương nhiên không thể ngồi yên nhìn bạn học bị bắt nạt, nên liền vội vàng đi tới.

Lúc này, vị đại ca kia cảm thấy mặt mũi mất sạch, bèn giơ nắm đấm lên dọa nạt cô nàng nhát gan để vớt vát chút thể diện.

Nhưng trong mắt Xuân Đằng, cái "ấu trùng loài người" này mặt thì đỏ gay, mắt thì rưng rưng, lại còn vùng vẫy giơ tay lên nữa... Cô bỗng nhớ lại mấy đứa trẻ loài người hay vừa khóc vừa vung vẩy đôi tay mập mạp, thế là cô nhanh tay nhấn mạnh cậu ta ngồi xuống. Nếu để giới yêu tinh biết một kẻ lớn tuổi như cô lại đi bắt nạt một đứa bé loài người, truyền ra ngoài chắc chắn cô sẽ bị cười cho thối mũi. Vì vậy cô ôn tồn nhắc lại: "Tớ tin, tớ tin mà. Tớ thật sự tin cậu."

Vị đại ca kia trông cao lớn hơn cô nàng nhát gan một đoạn dài, thế mà bị cô nhấn một phát liền dính chặt vào ghế, căn bản là không tài nào nhúc nhích hay đứng lên nổi.

Đúng lúc đó, Cố Ninh Cảnh cũng vừa kịp chạy tới.

Chỉ một giây trước khi Cố Ninh Cảnh đến, Xuân Đằng vẫn còn đang ra dáng tiền bối ôn tồn dỗ dành "ấu trùng". Nhưng ngay khi bóng dáng lớp trưởng vừa xuất hiện, Xuân Đằng liền lẳng lặng, thật lẳng lặng thu tay và những chiếc lá đang xòe ra lại, tiếp tục diễn vai cô nàng nhát gan yếu đuối.

Thấy con "gấu trúc tinh" đang trong trạng thái toàn thân dựng đứng lông lá, tiến vào chế độ đối địch, Xuân Đằng sợ hãi ngồi né sang một bên. Nhìn thấy đối phương như vậy, nỗi sợ hãi từ sâu trong linh hồn trỗi dậy — đó vốn là bản năng sinh tồn của thực vật trước mãnh thú. Cô chỉ có thể khô khốc biện minh: "Tớ không cố ý làm cậu ấy khóc đâu..."

Cố Ninh Cảnh thật sự đã có một phen hú vía. Viên Thế Lãng tính khí tuy nóng nảy nhưng bản chất không xấu, cậu chỉ lo đại ca này sẽ dọa Xuân Đằng sợ phát khóc ngay tại chỗ mà thôi.

Vừa được Xuân Đằng thả ra, Viên Thế Lãng nhìn bộ dạng yếu ớt của cô mà vừa tức vừa không nỡ ra tay. Cái thân hình nhỏ thó này mà đánh một phát chắc hỏng luôn mất, cậu ta cũng chẳng muốn rước họa vào thân. Thế nên, đại ca chỉ biết tức tối quăng mạnh xấp sách xuống đất rồi đùng đùng bỏ ra ngoài.

Kết quả là, vì tiếng động quá lớn nên Cố Ninh Cảnh hoàn toàn không nghe rõ lời biện minh của Xuân Đằng.

Chứng kiến đại ca hừng hực lửa giận quăng hết sách vở xuống sàn, Xuân Đằng dù rất sợ gấu trúc tinh nhưng cô vẫn tự trấn an rằng: trước mặt bao nhiêu "ấu trùng loài người" thế này, chắc chắn đối phương không dám công khai ăn thịt mình đâu. Quan trọng hơn cả là... sách! Đây là sách cơ mà! Sao có thể để chúng nằm lăn lóc trên đất như vậy được?

Thế là Xuân Đằng cúi xuống, tỉ mẩn nhặt từng cuốn lên. Nhưng trong mắt Cố Ninh Cảnh và các bạn học, hình ảnh cô nàng nhát gan đang lúi húi nhặt sách lại trở nên đáng thương đến lạ kỳ.

Cố Ninh Cảnh không chịu nổi nữa, liền kéo cô đứng dậy. Sao tính tình người này lại có thể yếu đuối đến mức ấy cơ chứ? Cậu có chút bực mình vì sự thiếu tự trọng của cô, nên liền cáu kỉnh nói: "Cậu ta tự quăng thì cứ để cậu ta tự về mà nhặt!"

Xuân Đằng vẫn kiên trì gom hết mấy cuốn cuối cùng lên, và khẽ đáp: "Cậu ấy chắc chắn sẽ không nhặt đâu."

Với cô, sách chính là bậc thang của văn minh nhân loại, là vật mang kết tinh trí tuệ suốt mấy nghìn năm, làm sao có thể tùy tiện vứt bỏ được chứ? Phải biết rằng một con người chỉ sống được vẻn vẹn mấy chục năm, họ đã phải nỗ lực lớn lao thế nào vì sự tiến bộ của chủng tộc, đó là điều mà lũ lão yêu tinh sống dai như cô đều không cách nào sánh bằng.

Xuân Đằng cực kỳ tôn trọng những con người vĩ đại này, ví dụ điển hình là tác giả Lỗ Tấn. Sau khi đọc những gì ông viết, cô chỉ thấy hối hận vì mình không đọc sớm hơn, nếu biết sớm thì cô đã xuống núi từ lâu để tìm cách kết giao với ông rồi.

Vì vậy, Xuân Đằng không chỉ nhặt sách lên mà còn dùng khăn giấy lau chùi cực kỳ cẩn thận. Do chỗ ngồi gần máy lọc nước nên có hai cuốn bị dính vệt nước ướt, cô kiên nhẫn lau khô rồi thành kính xếp chúng ngay ngắn trên bàn của vị đại ca tội nghiệp kia.

Cố Ninh Cảnh nhìn cảnh đó mà chỉ biết hít sâu, hít thật sâu... Thôi bỏ đi, người này đúng là đã nhát đến mức vô phương cứu chữa rồi.

Chẳng lẽ cô lại sợ Viên Thế Lãng đến mức thần phục như vậy sao?

Cố Ninh Cảnh quyết định ngồi xuống ngay chỗ của đại ca quậy phá, định bụng sẽ nói chuyện tử tế để đả thông tư tưởng cho cô bạn học quá mức tự ti này. Chỗ ngồi của đại ca vốn rất rộng rãi, nên khi cậu ngồi xuống trông khá thoải mái và tùy ý.

Thế nhưng, trong cảm nhận của Xuân Đằng lúc này, bên cạnh cô đột nhiên có một con gấu trúc khổng lồ ép tới.

Ngay lập tức, thân hình đồ sộ của nó đè bẹp dí tất cả những chiếc lá tàng hình đang vươn ra bên cạnh cô. "Ao ao ao"... ồ, không thấy đau...

Nhưng mà, cảm giác đó cực kỳ khó chịu! Lá của cô vốn dĩ mọc rất nề nếp, luôn vươn ra theo một hướng nhất định. Giờ đây bỗng nhiên bị đè nghiến lại, mà còn bị lớp lông dài thượt kia lấp đầy không gian, Xuân Đằng bắt đầu thấy phát hỏa.

"Bạn học Xuân Đằng này, cậu ta sẽ không thực sự đánh trả hay trả thù cậu đâu, hiểu không? Trong tình huống này, sách cậu ta tự vứt thì cậu không có trách nhiệm hay nghĩa vụ phải nhặt lại. Các cậu là bạn học bình đẳng cơ mà!" Cố Ninh Cảnh vẫn đang thao thao bất tuyệt giảng giải đạo lý.

Xuân Đằng cố gắng rút cành dây leo của mình ra, nhưng khổ nỗi... rút không nổi, vì bị "gấu trúc" đè chặt cứng mất rồi.

"Bạn học Xuân Đằng, cậu có nghe hiểu tớ nói gì không?" Thấy cô lại nhìn mình chằm chằm đầy vẻ tập trung, Cố Ninh Cảnh khẽ thở dài trong lòng.

May sao đúng lúc này, tiếng chuông kết thúc giờ tự học buổi tối vang lên như cứu cánh. Xuân Đằng vốn đang bực bội vì đám lá bị đè bẹp bỗng chốc như được hồi sinh.

Giờ tan học cuối cùng đã đến, Cố Ninh Cảnh liền đứng dậy.

Ngay khi cậu vừa nhấc người lên, Xuân Đằng lập tức thu hồi toàn bộ cành dây leo về. Người thường vốn không thể chạm vào cành lá tàng hình của cô, nên để cho thoải mái, cô luôn vươn một phần dây leo ra xung quanh, ai ngờ đâu con gấu trúc tinh này lại đột nhiên ngồi vào chỗ bên cạnh, khiến cô không kịp thu lại mới dẫn đến "bi kịch" bị đè bẹp dí đó.

Đã đói đến lả người, vừa thu dây leo lại là Xuân Đằng lập tức "phóng" vèo qua cái bàn.

Cô chạy biến đi như một cơn gió. Cô phải đi ăn đêm ngay lập tức! Đừng có ai hòng cản đường cô, ai cản là cô sẽ liều mạng với người đó đấy, kể cả là "ấu trùng loài người" cô cũng không nể nang gì đâu!

Cả lớp chứng kiến màn đào tẩu thần tốc này thì đờ người ra kinh ngạc. Rốt cuộc lớp trưởng đã nói cái gì mà khiến "đồ nhát gan" thẹn thùng đến mức bỏ chạy trối chết như vậy chứ?

Cố Ninh Cảnh cũng ngơ ngác đứng chôn chân tại chỗ và thầm nghĩ: Cái người này, rốt cuộc còn có thể cứu vãn được nữa không đây?

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc