Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

CẬU ĐÈ LÊN CHIẾC LÁ TÀNG HÌNH CỦA TỚ RỒI Chương 4: Vùi Mặt

Cài Đặt

Chương 4: Vùi Mặt

Trước đây, Xuân Đằng luôn phải kiên nhẫn đợi đến khi đêm khuya thanh vắng, khi mọi người đã chìm sâu vào giấc ngủ mới dám lén lút nhảy từ tầng năm ký túc xá xuống. Dưới sự che chở của tán hoa quế già, cô mới dám ngồi xổm trong bồn hoa để làm cái việc mà con người vẫn hay gọi là... đi ăn đêm.

Ngay sau đó, nó bắt đầu làm tròn bổn phận của mình, vội vàng kéo tất cả các cành lá xuống thấp để tạo thành một bức màn xanh che chắn cho vị tổ tông đang dùng bữa. Nó vốn là một cái cây mới vừa mở linh trí (có ý thức), nhưng bản năng mách bảo nó rằng Xuân Đằng chính là vị tổ tông tối cao.

Khác với những lão yêu tinh lâu năm như Xuân Đằng, thực vật thường được chia làm hai loại, loại chưa có linh trí và loại đã mở linh trí. Thông thường, một cái cây cần phải trải qua năm tháng đằng đẵng hoặc gặp được cơ duyên cực lớn mới có thể thức tỉnh ý thức. Rõ ràng, cây hoa quế này thuộc loại thứ hai, dù bản thân Xuân Đằng cũng chẳng hề hay biết điều này.

Khoảnh khắc rễ cây đâm sâu vào lòng đất mẹ, Xuân Đằng thấy thỏa mãn vô cùng. Cô thoải mái nhắm nghiền mắt lại, cảm nhận nguồn dinh dưỡng cuộn trào khiến những chiếc lá trên người rung rinh không ngớt.

Dây leo mà, đôi khi cứ phải đợi đến khi mất đi rồi mới biết trân trọng. Hồi còn ở sâu trong núi rừng cô chẳng cảm thấy gì đặc biệt, giờ mới nhận ra đất mẹ chính là quê hương vĩnh hằng và ấm áp nhất! Trong đầu Xuân Đằng chợt lóe lên một tia linh cảm, cô nhớ ra trường học đang kêu gọi gửi bài viết về chủ đề "Quê hương". Thế là cô quyết định ngay sau khi về phòng sẽ viết một bài thơ thật hay để ca ngợi đất đai.

Trong lúc Xuân Đằng đang mải mê tận hưởng, các bạn cùng phòng đã nhanh chóng nhận ra sự vắng mặt của cô. Ngay lập tức, thông tin này được loan báo rộng rãi trong nhóm lớp.

Trưởng phòng 5252-1 Tả Đan Đan: "Xuân Đằng vẫn chưa về phòng, tớ lo quá. Bình thường vừa tan học là cậu ấy về ngay, nhưng hôm nay giờ này vẫn chưa thấy đâu, có bạn nào nhìn thấy cậu ấy không?"

"Chưa thấy, 'đồ nhát gan' ấy gan bé như hạt đậu, chắc không dám chạy lung tung đâu."

Một thành viên ẩn danh: "Hay là vì chuyện xảy ra tối nay mà cậu ấy sợ quá, không muốn đi học nữa nên bỏ trường chạy lấy người rồi? Dù sao thì Viên Thế Lãng lúc ấy cũng hung dữ thật sự."

Viên Thế Lãng gắt gỏng đáp lại: "Mẹ kiếp, liên quan gì đến lão tử!"

Thành viên ẩn danh lại lên tiếng: "Cậu quát người ta trước, còn quăng cả sách vở nữa. Cậu đi rồi, 'đồ nhát gan' đáng thương ấy đã lúi húi nhặt lại toàn bộ cho cậu, còn dùng giấy lau sạch từng cuốn một đấy."

Viên Thế Lãng: "..."

"Lớp trưởng, rốt cuộc cuối giờ cậu đã nói gì với cậu ấy thế? Sao cậu ấy lại đột nhiên chạy mất dạng như vậy? @Lớp trưởng Cố Ninh Cảnh"

"Vẫn chưa về sao? Không lẽ xảy ra chuyện gì thật chứ?"

"Lớp trưởng vừa ra ngoài tìm người rồi." Bạn cùng phòng của Cố Ninh Cảnh lên tiếng trả lời trong nhóm.

"Tớ cũng đi tìm, muộn thế này rồi, dù sao cậu ấy cũng là con gái..."

"Tớ cũng đi nữa!"

"Ai chưa ngủ thì ra sân tìm một chút đi. Xuân Đằng là trẻ mồ côi, tính tình lại ngây ngô không hiểu sự đời, vạn nhất mà gặp phải bọn buôn người thì... đời này của cậu ấy coi như xong..."

Thế là, khi Xuân Đằng vừa mới hồi phục lại chút sức lực, cô đã nghe thấy tiếng người gọi tên mình í ới khắp nơi.

Xuân Đằng: "..."

"Tớ ở đây." –Xuân Đằng khẽ đáp lời.

Phần lớn thành viên trong lớp đều đổ ra tìm, và rồi mọi người sững sờ khi nhìn thấy "đồ nhát gan" của lớp mình đang ngồi xổm một cách đáng thương dưới gốc cây hoa quế. Giữa làn gió đêm lạnh buốt thổi vù vù, cô vẫn khoác trên mình bộ đồng phục xanh trắng rộng thùng thình, cả người run rẩy trong gió lạnh. Cảnh tượng ấy thật sự là... một màn bi kịch đau thương nhất nhân gian.

Trong lòng ai nấy đều thầm mắng: Đại ca quậy phá lần này đúng là quá đáng thật rồi!

Trong khoảnh khắc ấy, tất cả những ai có mặt đều đồng lòng cho rằng đại ca quậy phá kia thực sự đã quá đáng! Xuân Đằng vốn dĩ nhát gan, sức khỏe lại yếu ớt, thường xuyên ngất xỉu, vậy mà cậu ta còn nhẫn tâm dọa dẫm cô đến mức ấy. Nhìn xem, người ta bị dọa đến mức hồn siêu phách lạc rồi kia kìa. Chẳng một ai mảy may nghi ngờ về phản ứng của Xuân Đằng, bởi ngay từ đầu, mọi người đã mặc định cái "thiết lập" về cô: một nữ sinh nhát gan, mít ướt, tuổi nhỏ gan bé, lại còn là một đứa trẻ mồ môi đáng thương cần được che chở.

Cố Ninh Cảnh nhìn thấy cô vẫn an toàn thì lập tức thở phào nhẹ nhõm. Với tư cách là lớp trưởng, cậu không kìm được mà lên tiếng trách nhẹ: "Bạn học Xuân Đằng, sau này không được làm thế nữa, mau về ký túc xá đi." Những bạn học khác cũng xúm lại an ủi: "Đừng sợ, ngày mai tụi tớ sẽ nói với giáo viên đổi chỗ ngồi cho cậu." Xuân Đằng cảm thấy có chút kỳ lạ, chẳng lẽ "ấu trùng loài người" bây giờ đều tinh tường đến mức biết mình đang sợ gấu trúc tinh rồi sao? Cô khẽ liếc nhìn con gấu trúc tinh hung dữ đang đứng đằng kia một cái, rồi ngoan ngoãn để ba cô bạn cùng phòng kéo về ký túc xá.

Dưới sự giám sát chặt chẽ của họ, Xuân Đằng lẳng lặng rửa mặt, đánh răng rồi đi tắm. Lúc cô bước ra, một người bạn cùng phòng vừa đọc xong cuốn tiểu thuyết liền hào hứng giới thiệu cho hai người còn lại: "Quyển này siêu hay luôn! Nam chính với nữ chính cứ như cầm nhầm kịch bản của nhau ấy. Nam chính là một con hồ ly tinh mà chính mình cũng không tự biết, còn nữ chính lại là tổng tài bá đạo, tương tác của hai người họ buồn cười chết đi được!"

Xuân Đằng nghe xong liền thấy lạ lẫm vô cùng: "Hồ ly tinh mà lại ở cùng với con người sao? Chẳng phải tộc hồ ly luôn chê con người không có lông nên rất xấu xí đó sao?"

Ba cô gái còn lại khựng lại một nhịp, rồi đồng loạt cười nghiêng ngả: "Xuân Đằng ơi, cậu đáng yêu quá đi mất! Nói cứ như thể trên đời này thật sự có hồ ly tinh tồn tại không bằng ấy."

Xuân Đằng ngẩn người, lẽ nào hồ ly tinh đã tuyệt chủng hết rồi? Thảo nào cô xuống núi lâu như vậy mà chẳng thấy bóng dáng con nào.

Đợi đến nửa đêm, khi mọi người đã chìm vào giấc ngủ sâu, Xuân Đằng mới lén rời phòng. Cô nhẹ nhàng nhảy từ tầng năm xuống, ngồi xổm trong bồn hoa để vừa ngủ vừa tranh thủ "ăn đêm". Việc có thể thực hiện đồng thời hai hoạt động ngủ và ăn chính là thiên phú bẩm sinh của chủng tộc cô.

Sáng hôm sau, Cố Ninh Cảnh đã báo cáo lại toàn bộ tình hình tối qua với giáo viên chủ nhiệm. Thế là Xuân Đằng không còn phải đối mặt với cái "ấu trùng loài người" mà mình đã làm cho khóc nhè hôm qua nữa. Tuy nhiên, khi cô quay lại lớp, người ngồi ở vị trí bên cạnh bây giờ lại chính là gấu trúc tinh. Xuân Đằng luôn là tâm điểm chú ý của lớp, và mọi người cơ bản đều mặc định rằng cô đang thầm mến lớp trưởng. Giữa lúc cả lớp đang nín thở chờ xem phản ứng của cô, thì thấy Xuân Đằng vừa bước vào lớp đã... thẹn thùng cúi gầm mặt. Mọi người đồng loạt cảm thán: "..." Thật tình, muốn xoa đầu cô ấy quá đi mất!

Thực tế Xuân Đằng đang bận nhìn lớp lông của gấu trúc tinh... Tại sao, rốt cuộc là tại sao... lông của con gấu trúc này lại có thể dài đến thế? Cứ rối nùi lại với nhau, khiến một người già mắc chứng cưỡng chế nhìn mà thấy cực kỳ khó chịu. Đúng lúc này, chuông vào học liền vang lên, giáo viên bước vào lớp: "Xuân Đằng, sao em không ngồi vào chỗ? Có chuyện gì sao?" Vốn rất kính trọng giáo viên, Xuân Đằng vội vàng ngồi vào chỗ, nép sát mình vào tường rồi thọc hết đống lá và cành dây leo tàng hình ra ngoài cửa sổ cho khuất tầm mắt. Thế nhưng khi giáo viên bắt đầu giảng bài, Xuân Đằng vừa mới quay đầu lại đã thấy mặt mình vùi thẳng vào đống lông gấu trúc. Cố Ninh Cảnh thấy lạ, sao Xuân Đằng lại ngồi tít tận trong góc, cách cậu xa đến thế? Lẽ nào là vì quá thẹn thùng? Nghĩ vậy, cậu bèn xê dịch ghế về phía Xuân Đằng một chút. Xuân Đằng vừa mới chật vật rút đầu ra khỏi đống lông lại một lần nữa bị chúng đập đầy mặt. Cô không nhịn được, đành dùng lá và dây leo đẩy con gấu trúc này sang bên cạnh thì mới hít thở được chút không khí trong lành...

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc