Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Trên sân thượng, từng đợt gió lạnh vẫn cứ không ngừng thổi qua.
Xuân Đằng nhìn chằm chằm vào lớp lông trên con "gấu trúc khổng lồ" phía sau đối phương đang bị gió thổi loạn xì ngầu.
Là một kẻ mắc chứng cưỡng chế nặng, luôn bắt lá trên người mình phải mọc theo cùng một hướng, lá của cô dù đối mặt với bão lớn cũng phải ngay ngắn chỉnh tề. Chính vì vậy, Xuân Đằng rất muốn bảo con gấu trúc tinh chẳng chút nề nếp này mau vuốt lại lông đi, nhìn cái bộ dạng rối bù kia khiến cô thực sự ngứa tay không chịu nổi.
Tuy nhiên, vì dây leo vốn hèn nhát nên không có gan nói ra điều đó.
Dĩ nhiên, vì thứ Xuân Đằng đang nhìn chằm chằm là bản thể phía sau đối phương, nên trong mắt Cố Ninh Cảnh, cô nàng nhát gan này lại đang ngượng ngùng đến mức không dám nhìn thẳng vào cậu.
Cậu thầm nghĩ, trên đời này sao lại có người nhát gan đến thế nhỉ? Nhưng cái vẻ nhát gan của cô không hề đáng ghét chút nào, trông cô cứ như một con nhím nhỏ, vừa có chút hèn nhát lại vừa rất đáng yêu.
"Xuân Đằng." Cố Ninh Cảnh lên tiếng, cậu vẫn cần phải nói những gì cần nói: "Cậu qua đây một lát."
Xuân Đằng nhất quyết không qua, cô càng ôm chặt lấy bình nước khoáng lớn, ngồi dính chặt trên rìa sân thượng để nhỡ đâu đối phương có ý định ăn thịt mình thì cô còn kịp đường mà chạy.
"Tớ không qua đâu."
Giọng nói của Xuân Đằng thực sự rất hay, nó mang một vẻ thanh linh, trong trẻo khó tả, hoàn toàn trái ngược với cái tính cách nhát như cáy này.
Cố Ninh Cảnh chỉ biết cạn lời: "..." Nhưng thôi bỏ đi, cái sự hay thẹn thùng của cô thì cậu còn lạ lẫm gì nữa đâu.
Nhìn dáng vẻ cô đang ngồi vắt vẻo trên rìa sân thượng, Cố Ninh Cảnh tiếp tục vào thẳng vấn đề: "Tớ đến là muốn hỏi cậu, tại sao phiếu ăn nhà trường cấp cho cậu mà cậu lại không dùng đến?"
Cần biết rằng, mỗi lớp đều có suất ăn đặc biệt dành cho học sinh thuộc diện khó khăn. Cố Ninh Cảnh với tư cách là lớp trưởng, lại là người trực tiếp nộp danh sách lên, nên đương nhiên cậu nắm rất rõ chuyện này.
Xuân Đằng vốn là trẻ mồ côi, nhưng nhờ thành tích thi đầu vào là thủ khoa nên cô được miễn giảm toàn bộ học phí, cả tiền sách vở lẫn ký túc xá, thậm chí mỗi học kỳ nhà trường còn cấp phiếu ăn để hỗ trợ sinh hoạt phí.
Thế nhưng, Cố Ninh Cảnh phát hiện ra Xuân Đằng chưa bao giờ động đến chúng.
Cậu đã âm thầm quan sát và thấy Xuân Đằng chẳng bao giờ cùng bạn bè xuống căng tin. Ban đầu, cậu cứ ngỡ cô là người có lòng tự trọng cao, không muốn để ai thấy mình phải dùng phiếu trợ cấp nên mới né tránh. Nhưng rất nhanh sau đó, cậu nhận ra sự thật không phải vậy. Cứ đến bữa trưa hay bữa tối, cô lại ôm cái bình Nông Phu Sơn Tuyền 4 lít đi hứng đầy nước rồi lủi thủi lên sân thượng "uống thay cơm". Cậu cứ thắc mắc mãi, tại sao bình nước ở lớp dạo này lại nhanh hết đến thế?
Giờ thì cậu đã hiểu, hèn chi bác sĩ lại kết luận cô bị suy dinh dưỡng nặng.
Cứ duy trì chế độ "ăn uống" kiểu ấy, không suy dinh dưỡng mới là chuyện lạ!
Cậu chỉ đành thở dài một tiếng rồi bảo: "Vậy cậu qua đây đi, tớ đưa cậu đi ăn."
Xuân Đằng vẫn giữ nguyên vẻ cảnh giác, đôi mắt nhìn cậu chằm chằm như thể đang đề phòng một âm mưu đen tối nào đó.
Thấy cô cứ nhìn mình không chớp mắt, Cố Ninh Cảnh sợ cô lại hiểu lầm lòng tốt của mình thành ý đồ khác, nên bèn nghiêm túc lên tiếng: "Chúng ta hiện giờ vẫn còn nhỏ, việc học tập phải là ưu tiên hàng đầu, đừng để tâm trí bị xao nhãng vào những việc khác."
Theo góc nhìn của cậu, với một "đồ nhát gan" như Xuân Đằng, việc thi đỗ một trường đại học danh giá để tự đứng vững trên đôi chân mình mới là điều quan trọng nhất lúc này.
Xuân Đằng nghe thì chẳng hiểu thâm ý của câu nói đó đâu, nhưng cô lại nhận ra một vấn đề cốt lõi: Con gấu trúc tinh này dường như nhỏ tuổi hơn cô rất nhiều... rất nhiều, rất nhiều luôn ấy...
Vì vậy, không sợ, không sợ nữa! Mình chắc chắn có khả năng đánh thắng được đối phương.
Nghĩ thế, Xuân Đằng bỗng dưng có thêm chút tự tin, cô chậm chạp thốt lên: "Đúng vậy, cậu còn nhỏ thật, tớ chẳng việc gì phải sợ cậu cả." Cô dù sao cũng là một yêu tinh nghìn năm rồi, tuy phần lớn thời gian đó chỉ là một dây leo ngồi xổm trong núi sâu, nhưng điều đó cũng không thay đổi được sự thật cô là một "lão yêu tinh" thứ thiệt.
Cố Ninh Cảnh nghe đến đây thì không khỏi dở khóc dở cười. Vốn dĩ cậu đang muốn khuyên nhủ cô một cách uyển chuyển rằng hãy tập trung học hành, đừng có yêu sớm, mà đặc biệt là đừng có "thích lén" cậu vì cậu chưa có ý định yêu đương gì cả.
Kết quả thật không ngờ tới, cái đồ nhát gan này không hiểu vì sao lại lái câu chuyện đi theo hướng đó.
Cố Ninh Cảnh thầm nghĩ: Thôi bỏ đi, cô ấy còn nhỏ, đợi lớn thêm chút nữa chắc chắn cô ấy sẽ hiểu có những cảm xúc yêu thích chỉ là sự bốc đồng nhất thời của tuổi trẻ mà thôi.
Dù cảm thấy bầu không khí giữa hai người đang trở nên cực kỳ kỳ quặc, Cố Ninh Cảnh vẫn không quên mục đích chính của mình: "Xuân Đằng, xuống dưới trước đã, chúng ta vừa đi về phía căng tin vừa nói chuyện tiếp."
Xuân Đằng "ồ" lên một tiếng, dù trong lòng có chút không tình nguyện nhưng dưới áp lực của lớp trưởng, cô vẫn phải đồng ý. Ngay sau đó, cô liền "ực ực" một hơi dài, uống sạch bách chỗ nước còn lại trong cái bình khổng lồ.
Cố Ninh Cảnh đứng hình nhìn cô với vẻ không thể tin nổi. Uống một hơi hết sạch ba lít nước... thật đấy à?
"Cậu..."
Xuân Đằng ôm lấy cái bình rỗng, và nhanh nhảu nói: "Tớ no rồi, giờ có thể không cần đi căng tin nữa được không?"
Cô vốn là thực vật, đâu có giống loài động vật các cậu, cô không thể tiêu hóa được thức ăn của con người. Nếu lỡ ăn vào, cô sẽ nôn thốc nôn tháo không ngừng, cơ thể sẽ trở nên cực kỳ yếu ớt, thậm chí là còn bị rụng lá nữa cơ.
Trong đầu Xuân Đằng lúc này đang nảy số: Đối phương mời mình đi căng tin chắc chắn là vì cậu ta biết cậu ta không "già" bằng cô, nên mới muốn dùng cách này để làm suy yếu thực lực của cô... sau đó... nhân cơ hội mà ăn thịt cô!
Cố Ninh Cảnh: "..." Cậu vẫn còn đang bàng hoàng trước cảnh tượng đối phương chỉ bằng một tay đã nhấc bổng cái bình to đùng rồi nốc cạn nước trong nháy mắt.
Nhân lúc gấu trúc tinh còn đang ngây người vì sốc, Xuân Đằng lập tức vắt chân lên cổ mà chạy. Thế nhưng trước khi biến mất, cô vẫn không quên bỏ lại một câu chất vấn: "Mà này, cậu có thể vuốt lại bộ lông cho mượt một chút được không?"
Bởi vì khi cậu ngây người ra, bản thể gấu trúc khổng lồ phía sau cũng ngơ ngác theo, chỉ cần gió thổi nhẹ một cái là lớp lông dựng ngược hết cả lên, khiến một kẻ mắc chứng ám ảnh cưỡng chế nặng như Xuân Đằng thực sự không thể nhịn nổi nữa!
Cũng may là đối phương không đuổi theo, Xuân Đằng nhanh như cắt đã chạy biến về đến lớp, bấy giờ cô mới dám thở phào nhẹ nhõm.
Buổi trưa, trong lớp có không ít bạn quay lại ngủ trưa, nhìn thấy bóng dáng con người đông đúc khiến Xuân Đằng cảm thấy yên tâm hơn hẳn.
Cố Ninh Cảnh cũng nhanh chóng quay trở lại. Cậu vừa bước vào, Xuân Đằng đã vô thức đưa mắt nhìn theo, nhưng ngay giây sau lại vội vàng vùi đầu vào đống sách vở.
"Sao cô ấy lại thích nhìn mình đến thế nhỉ?" Cố Ninh Cảnh thầm nghĩ. Cậu chưa từng thích ai, nên thực sự không thể thấu hiểu nổi tâm trạng "si mê" này.
Từ nhỏ đến lớn, người thích Cố Ninh Cảnh nhiều vô kể, nhưng cậu chưa từng gặp ai như Xuân Đằng... thích một cách ngốc nghếch đến mức đáng yêu như vậy...
Vì bị Cố Ninh Cảnh làm gián đoạn kế hoạch quang hợp, thế nên chưa đến tối mà Xuân Đằng đã đói đến mức các phiến lá trên người cũng bắt đầu run rẩy.
Cả buổi tự học tối, tâm trí cô cứ treo ngược cành cây, ngay cả bài tập Toán đơn giản cũng chẳng thể làm nổi.
Trong lòng cô lúc này chỉ canh cánh mong sao buổi học kết thúc thật nhanh để có thể ra ngoài hấp thụ chút dinh dưỡng. Buổi tối, cô có thể ra đứng ở bồn hoa dưới chân tòa ký túc xá "đánh chén" một bữa no nê...
Ngồi cạnh Xuân Đằng là một đại ca quậy phá có tiếng trong trường. Hồi sắp xếp chỗ ngồi, gia đình cậu ta đã phải đánh tiếng với giáo viên chủ nhiệm để cậu ta được ngồi cạnh thủ khoa toàn trường, hy vọng có thể học hỏi được chút ít. Thế nhưng thực tế là vị đại ca này phần lớn thời gian đều trốn học, mãi đến giờ tự học buổi tối mới mò về và đang nằm bò ra bàn ngủ say như chết.
Bị những tiếng động sột soạt bên cạnh làm cho thức giấc, cậu ta cáu kỉnh không chịu nổi, liền hung dữ quát lên: "Mẹ kiếp! Mày mà còn động đậy lung tung nữa, lão tử xử đẹp mày đấy, có tin không?"
Xuân Đằng ngẩn người ra một lúc, nhất thời không biết nên đáp là tin hay không tin...
Thực ra thì cô chẳng tin chút nào, nhưng đối phương dù sao cũng chỉ là một "ấu trùng loài người", còn cô là một lão yêu tinh, nhường nhịn hậu bối một chút cũng là lẽ đương nhiên. Hơn nữa, nhìn cái "ấu trùng" này đỏ mặt tía tai như sắp khóc đến nơi, Xuân Đằng bèn lấy lại tinh thần, nén cơn đói rồi dùng giọng điệu cực kỳ từ bi, khoan dung mà dỗ dành: "Cậu đừng khóc, tớ tin mà."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)








%20(1)-232597.jpg&w=640&q=75)
