Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Cặp Đôi Xuyên Không Sống Nhàn Thắng Lớn Chương 9:

Cài Đặt

Chương 9:

Không có chậu gỗ lớn, hai người đành khiêng lợn rừng lên bếp để nhúng nước nóng, cạo lông.

Vì nhà chỉ có một con dao phay, nhiệm vụ nặng nhọc này giao cho Mộc Tử Đằng, Giản Thanh Linh ở bên phụ giúp.

Ví dụ như nhóm lửa, trở lợn.

Hai người bận rộn đến khi trời tối mịt mới xử lý xong năm con lợn rừng.

Trời đất bao la, ăn cơm là lớn nhất.

Tối đó, Giản Thanh Linh nấu một nồi cơm trắng lớn, một nồi thịt lợn hầm khoai tây.

Cất nửa nồi vào không gian, phần còn lại bị hai người ăn sạch sẽ.

Họ không biết rằng mấy nhà gần đó bị mùi thơm làm cho mất ngủ.

Nằm trên giường, họ thầm mắng nhà nào nấu thịt giữa đêm hôm khuya khoắt, không ngủ mà lại đi nấu thịt, chẳng phải là hại người sao?

Sáng hôm sau, mấy nhà đó đi làm chẳng còn sức lực.

Trên đường gặp nhau còn hỏi han chuyện tối qua.

Nhà này đoán nhà kia tối qua làm thịt, nhà kia đoán nọ kia, nhưng chẳng ai nghi ngờ nhà họ Mộc.

Tại sao à?

Đương nhiên là vì hai người họ lười. Người lười thì không có tư cách ăn thịt.

“Em còn chưa hỏi anh, hôm đó anh đến nhà cũ xin mạ, thái độ họ thế nào?”

Sáng nay Giản Thanh Linh nấu một nồi mì, thêm thịt tối qua để lại, mỗi người ăn hai bát lớn.

Sau bữa sáng, hai người hiếm hoi ngồi xuống trò chuyện.

“Họ là ai?”

Mộc Tử Đằng nhìn người đối diện, cười hỏi.

“Còn ai nữa? Đương nhiên là hai anh trai và hai chị dâu của anh đó.”

Giản Thanh Linh lườm anh một cái.

Hai ông bà cụ đối xử với họ vẫn tốt.

Mộc Tử Đằng là con út được cưng chiều nhất, đối với cô con dâu út là cô đương nhiên cũng khoan dung hơn.

Nếu không phải nhà lớn nhà hai làm ầm lên đòi phân gia, hai thì ông bà cũng chẳng tách họ ra khỏi nhà cũ.

Cuối cùng hai ông bà chọn thỏa hiệp, sống với nhà anh cả và nhà anh hai cũng là điều dễ hiểu.

Dù sao hai người họ lười thế này, đi theo họ chẳng có tiền đồ.

Thực ra tuy họ lười, nhưng không phải là cái gì cũng không làm.

Chỉ là làm việc hay la cà, thường xuyên về nhà đi vệ sinh, uống nước, lề mề nửa ngày mới quay lại đồng làm tiếp.

Tiếng xấu lười biếng vang xa như vậy cũng nhờ công lớn bởi cái miệng của hai chị dâu.

Ngày trước nguyên thân lười là thật, cô thừa nhận.

Nhưng giờ đã đổi thành cô và Mộc Tử Đằng, nếu mấy anh chị em đó vẫn đối xử với họ kiểu “không coi ra gì” thì đừng hòng chiếm chút lợi ích nào từ nhà họ.

“Haha… lúc anh qua đó, họ đang ăn cơm…”

Mộc Tử Đằng ngẩng đầu nhớ lại chuyện hôm đó.

Anh đến đúng giờ cơm trưa, cổng nhà cũ đóng chặt.

Anh nhàn nhạt đáp một tiếng.

Anh không hỏi tại sao lâu thế cô bé mới ra mở cửa.

Anh không muốn biết lý do, chỉ cần nhớ là được.

Anh bước về phía phòng chính, hai chị dâu đang dọn bàn.

Thấy anh vào, chị dâu cả Vương Ái Hoa giật mình hỏi:

“Ồ, chú út đến à, ăn chưa?”

Chị dâu hai Liễu Bình trực tiếp quay mặt đi, chẳng thèm nhìn anh.

“Chưa.”

Sao Mộc Tử Đằng không nhìn ra vẻ giả tạo của chị ta chứ? Nhưng vì thân phận chị dâu cả, anh vẫn đáp lại.

Chỉ là anh vẫn chưa hiểu rõ độ dày mặt của chị dâu này.

“Ồ… tiếc thật, cậu đến muộn rồi, cơm nước trong nhà ăn hết cả rồi.”

Nói cách khác, là không có phần của anh.

“Haiz…”

Hai ông bà còn ngồi trong phòng chính chỉ biết thở dài.

Có cách nào đâu, cả hai đều đã già, muốn bênh con út mấy câu cũng lực bất tòng tâm.

Thấy con dâu cả chèn ép Đằng Tử, họ cũng chỉ biết thở dài.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc