Mộc Tử Đằng liếc nhìn khuôn mặt đắc ý không chút che giấu của chị ta và đáp:
“Cảm ơn chị dâu nhắc nhở, lần sau tôi sẽ đến sớm hơn.”
Nói xong, anh đi thẳng đến chỗ cha mẹ, không thèm nhìn Vương Ái Hoa đang tức tối nữa.
“Cha, mẹ.”
Mộc Tử Đằng cười ngồi xuống bên hai ông bà.
“Ừ…”
Hai người cười đáp lại.
“Cha mẹ, sao không thấy anh cả anh hai đâu ạ?”
“Ăn cơm xong thì về phòng rồi, kệ họ.”
Cha Mộc, Mộc Đại Lâm tức giận đáp.
Hai thằng con đó cố ý tránh mặt Đằng Tử, sợ bị nó bám lấy.
Lúc nãy Đằng Tử gọi cửa bên ngoài, mọi người đều nghe thấy giọng anh, nhưng ai nấy đều giả vờ như không nghe, chỉ cố ăn cho nhanh.
Hai ông bà muốn ra mở cửa, nhưng bị hai con dâu thay nhau nói qua nói lại, chẳng chen vào được câu nào.
Đành thôi.
“Sao hôm nay lại qua đây?”
Mẹ Mộc nắm tay anh, cười hiền từ.
Từ khi Đằng Tử phân gia, đây là lần đầu tiên anh về nhà cũ, bà rất vui.
“Nhớ cha mẹ.”
Mộc Tử Đằng nắm lại tay bà.
“Thôi đi, cha còn không hiểu con sao? Qua đây có việc gì thì nói nhanh đi.”
Chưa kịp để mẹ Mộc đáp, cha Mộc đã không khách sáo mà vạch trần anh.
Thằng con này, có việc thì ngọt nhạt với hai ông bà, không việc thì chẳng thèm ngó tới.
“Ông nói gì thế, Đằng Tử hiếm khi về, nói chuyện tử tế chút đi.”
Mẹ Mộc lườm cha Mộc một cái.
“Hề hề… vẫn là cha hiểu con.”
Tính cách Mộc Tử Đằng khác xa nguyên thân, anh cũng không muốn nói nhiều kẻo người ta nghi ngờ, bèn thừa nhận luôn.
“Nói đi, có chuyện gì?”
Cha Mộc biết ngay mà, ông còn đắc ý liếc nhìn vợ mình.
Mẹ Mộc chỉ bất đắc dĩ lắc đầu.
“Con muốn hỏi cha, nhà mình có mạ dư không ạ?”
Dù biết nhà cũ đã ủ mạ cho nhà mình, nhưng Mộc Tử Đằng vẫn giả vờ không biết mà hỏi.
“Sao? Cuối cùng con cũng nhớ đến ruộng nước nhà mình rồi à?”
Cha Mộc cố ý mỉa mai.
Mẹ Mộc nghe ông già nói năng châm chọc, thì tức giận vỗ một cái vào lưng ông.
Cha Mộc đành nuốt những lời châm biếm còn lại vào bụng.
Ông nghiêng mắt nhìn con trai út, nói:
“Hai sọt mạ ở góc phải trong lán là của nhà con. Năm nay thì thôi, sang năm con phải tự ủ mạ, đừng trông chờ bên này chuẩn bị cho con nữa.”
“Con biết rồi cha, cha yên tâm. Con đã nghĩ thông, sẽ không lười biếng như trước nữa. Lát nữa Con và Tiểu Linh sẽ đi cấy lúa.”
“Hai vợ chồng con chỉ có thể tự dựa vào bản thân mà sống thôi.”
Cha Mộc dạy dỗ với giọng điệu nặng nề.
Haiz, người ông lo nhất chính là đứa con út này.
Hy vọng từ nay về sau chúng nó sẽ chăm chỉ hơn.
“Cha, cha nói bậy gì thế? Cha mẹ vẫn còn khỏe mạnh, chưa đến sáu mươi tuổi, chẳng già chút nào.”
Mộc Tử Đằng cố ý nghiêm mặt, tỏ vẻ không đồng tình.
“Thôi, không nói mấy chuyện này nữa. Con mau mang mạ về đi.”
Nếu còn nói tiếp, cha Mộc sợ con trai đột nhiên đổi ý, hôm nay lại không muốn xuống ruộng nữa thì sao, ông vội đuổi người.
Nghe Mộc Tử Đằng kể lại, Giản Thanh Linh bật cười.
“Em còn định qua đó giúp cấy lúa, giờ thì không cần nữa. Chỉ khổ cho hai ông bà thôi.”
Nhà cả và nhà hai sợ họ đến chiếm lợi, tránh họ thì thôi.
Điều cô ghét nhất là kiểu người như Vương Ái Hoa, vừa sợ bị chiếm lợi, vừa làm bộ làm tịch khiến người khác khó chịu.
“Anh thì chẳng nghĩ đến chuyện đó.”
Với tính cách của chị dâu cả và chị dâu hai, có qua giúp cũng chưa chắc được cảm ơn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




