“Sớm nâng dị năng lên cấp hai, đến cấp hai có khả năng tấn công thì lên núi săn sẽ tiện hơn.”
“Mang con mồi đánh được đi bán, nhân lúc năm nay còn tốt, chúng ta phải mua thêm lương thực cất vào không gian dự trữ.”
Thấy Tiểu Linh càng nói càng kích động, Mộc Tử Đằng thầm nghĩ mình vừa nói gì sai sao?
Chỉ bảo cô đừng gấp thôi mà.
Họ mới xuyên qua hôm qua, có cần vừa đến đã ép mình căng thẳng vậy không?
Chẳng phải vài năm nữa mới xảy ra hạn hán sao?
Đến lúc đó dị năng của họ đã cao, còn lo đói bụng sao nổi?
“Tiểu Linh, có phải em lo xa quá không?”
Mộc Tử Đằng vỗ nhẹ lưng cô an ủi:
“Đến mấy năm đó, chúng ta trèo đèo vượt suối sang nước khác mua lương thực là được.”
“Ha ha… còn trèo đèo vượt suối nữa chứ, cường điệu vậy sao?”
Giản Thanh Linh bật cười, không còn căng thẳng như ban nãy nữa.
“Anh không khoa trương đâu. Đến lúc đó dị năng của chúng ta cao rồi, chẳng lẽ lại ngồi xe bò đi à?”
“Đương nhiên là tránh người, dịch chuyển tức thời qua luôn. Chẳng phải trèo đèo vượt suối là gì?”
Mộc Tử Đằng biện minh cho mình.
“Haiz, có lẽ trước kia đọc tiểu thuyết niên đại nhiều quá. Đến đây rồi, em tự động nghĩ xem nhân vật chính sẽ làm gì tiếp theo, rồi tư tưởng cũng bị cuốn theo luôn.”
Lúc này Giản Thanh Linh bình tĩnh lại.
Cô là dị năng giả, lại từ tận thế đầy máu tanh và tàn nhẫn mà đến, đáng lẽ phải dễ dàng thích nghi với nơi này, thay đổi cuộc sống gia đình mình.
Sao cô phải đi theo bước chân của người khác chứ?
Cô nên sống rực rỡ hơn mới đúng.
Huống chi còn có Mộc Tử Đằng bên cạnh, cuộc sống không cần mình cô gánh vác, có thể chia sẻ bớt cho anh.
Mộc Tử Đằng cúi xuống nhìn thẳng Giản Thanh Linh, mặt vênh váo nói:
“Cuốn theo cái gì, chúng ta có dị năng, có con đường của riêng mình, giỏi hơn đám người đó nhiều.”
“Nhìn cái vẻ đắc ý của anh kìa. Chúng ta chỉ là nông dân nghèo, anh còn muốn lên trời chắc?”
Giản Thanh Linh đẩy người đang kề sát mình ra.
Mộc Tử Đằng xoay một vòng tại chỗ, vững vàng đứng lại, khoanh tay thoải mái nói:
“Hê hê… cũng chưa chắc đâu.”
Ai biết dị năng tu luyện đến đỉnh cao sẽ thế nào? Có khi nào phá vỡ hư không, bạch nhật phi thăng không?
Như tu tiên vậy, đến cấp độ nhất định có thể ngự kiếm phi hành, đạp không mà đi, rồi phi thăng lên vị diện cao hơn, cuối cùng thành thần, trường thọ cùng trời đất?
Ừm… nghĩ nhiều quá rồi. Giờ mình đang ở đâu với đâu chứ?
“Anh đang nghĩ chuyện tốt đẹp gì mà thẫn thờ thế?”
Mộc Tử Đằng hoàn hồn, lập tức lắc đầu:
“Không có gì.”
Đó chỉ là tưởng tượng của anh thôi. Nếu nói ra, chắc chắn Tiểu Linh sẽ cười nhạo anh mất.
Giản Thanh Linh quan sát Mộc Tử Đằng từ trên xuống dưới, rồi bĩu môi:
“Đi thôi, về được rồi.”
Lừa ai chứ? Bộ dạng vừa nãy của anh rõ ràng là đang nghĩ đến chuyện gì hay ho.
Chỉ là anh không muốn nói với cô thôi.
“Ồ…”
Mộc Tử Đằng ngượng ngùng gãi mũi, biết Tiểu Linh không tin lời mình.
Nhưng anh sẽ không nói ra đâu.
Trên đường về, Mộc Tử Đằng đi trước chặt củi, Giản Thanh Linh nhặt củi bỏ vào không gian.
Đến khi không gian không chứa nổi nữa, hai người mới quay về nhà.
Về đến nhà, Giản Thanh Linh lấy củi tươi ra trải trong sân phơi khô.
Mộc Tử Đằng vào bếp đun nước, lát nữa dùng để nhổ lông lợn.
May mà nhà có một cái nồi sắt lớn để đun nước.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




