Mộc Tử Đằng chém thẳng vào cổ con lợn gần nhất, đầu lợn rơi xuống.
Anh lách sang phải tránh dòng máu phun ra, rồi tiếp tục chém vào đầu con lợn nhỏ thứ hai còn chưa kịp phản ứng, lại một con ngã gục.
Sức mạnh của Giản Thanh Linh không bằng Mộc Tử Đằng.
Cô cúi xuống, vung một nhát cắt đứt chân trước bên trái của con lợn nhỏ, khiến nó không chạy được nữa.
Khi đứng thẳng dậy, đúng lúc Mộc Tử Đằng chém xong con lợn thứ hai, cô không vội kết liễu con lợn cụt chân đang ngã dưới đất, mà lao về phía con lợn lớn vừa quay đầu xông tới.
Vẫn động tác cũ, cô chém đứt một chân trước của con lợn lớn.
Bên phía Mộc Tử Đằng cũng đã xử lý xong con lợn lớn còn lại.
“Anh đừng chém đầu con lợn nhỏ kia nữa nhé, em còn muốn để nó chảy máu.”
Thấy Mộc Tử Đằng cầm dao đi về phía con lợn nhỏ, Giản Thanh Linh vội nhắc nhở.
Mộc Tử Đằng đành đứng yên tại chỗ, chú ý xung quanh, đề phòng mùi máu tanh thu hút động vật lớn khác đến.
Giản Thanh Linh lấy một cái chậu lớn ra, đây là thứ cô mang theo từ nhà trước khi đi.
Cô đặt chậu dưới cổ con lợn, một tay đè đầu nó không cho giãy giụa, tay kia dùng liềm đâm vào cổ lợn.
Máu lập tức chảy “ừng ực” ra ngoài.
Đợi đến khi máu không còn chảy nữa, con lợn lớn cũng chết hẳn.
Giản Thanh Linh chuyển sang con lợn nhỏ.
Lúc này nó đã thoi thóp, tiếng kêu yếu ớt, cuối cùng lượng tiết chảy ra không nhiều.
Nhìn sang ba con lợn còn lại, cô lắc đầu.
Mộc Tử Đằng thấy cô lắc đầu thì dở khóc dở cười hỏi:
“Em lắc đầu là ý gì? Không hài lòng vì anh chém đầu lợn à?”
“Không phải không hài lòng, chỉ thấy tiếc chỗ tiết bị chảy đi mất thôi.”
“Lần sau anh sẽ chú ý, cũng làm như em, chỉ chém chân con mồi thôi.”
Thực ra Mộc Tử Đằng không thấy tiếc.
Máu lợn rừng thôi mà, đâu phải máu hươu.
Nhưng vì Tiểu Linh thấy tiếc, nên lần sau anh chú ý là được.
“Tùy tình hình mà làm, chém chân tốn thời gian lắm.”
“Chúng ta có tiếp tục vào sâu trong rừng không?”
Giản Thanh Linh nhìn đám lợn rừng chết hẳn dưới đất.
Ước lượng mỗi con lợn nhỏ khoảng hơn trăm cân, con lợn đực lớn khoảng bốn trăm cân, con cái cũng hơn ba trăm cân.
Tổng cộng hơn một ngàn một trăm cân, dù ngày nào cũng ăn thì thì cũng đủ cho họ ăn mấy tháng.
Huống chi trong không gian còn mấy chục con gà - thỏ rừng, ăn đến tết cũng được.
Nhưng cô định bán bớt một phần thịt.
Nhà nghèo, khi phân gia họ chỉ được chia mười tám đồng.
Chừng ấy tiền mua được gì?
Mà số tiền đó cũng bị nguyên thân tiêu sạch rồi.
Vậy nên họ phải cố gắng kiếm tiền, trước tiên mua ít lương thực dự trữ đã.
“Không, về sớm đi, xử lý chúng cho xong đã.”
Giản Thanh Linh tiến lên, lần lượt thu năm con lợn rừng vào không gian.
Sau khi chứa hết lợn rừng, không gian lập tức chật chội:
“Về phải cố nâng cấp dị năng thôi. Không gian cấp một nhỏ quá, mới chứa chút đồ mà đã sắp đầy rồi.”
“Em gấp cái gì, chúng ta mới qua đây hôm qua, mọi thứ phải từ từ.”
“Sao không gấp được? Anh quên năm nay là năm nào rồi à? Em phải dành thời gian tu luyện, tích trữ thêm đồ ăn trong không gian.”
Dị năng giả ăn rất khỏe đấy.
“Ngoài mấy trăm cân lương thực trong không gian, em vốn tưởng số gạo còn lại trong nhà đủ ăn hai tháng, giờ tính ra thì chỉ đủ nửa tháng thôi.”
Có được thì có mất.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




