Dị năng khiến cho cơ thể này khỏe hơn, linh hoạt hơn, nhưng trong đám cỏ dại um tùm ở bìa rừng thì sự linh hoạt chẳng phát huy được bao nhiêu.
May mà càng vào sâu, cây lớn càng cao, che bớt phần lớn ánh nắng chiếu xuống, gai góc, cỏ dại và cây nhỏ dần thưa thớt đi.
Đống cỏ phía trước cạnh một cây lớn có động tĩnh, Mộc Tử Đằng giơ tay, định phóng lôi điện.
“Vèo” một tiếng, viên đá bay qua trước mặt anh, trúng ngay mục tiêu.
“Anh muốn đốt rừng à?”
Giản Thanh Linh nhìn sang, cười hỏi.
“Dị năng cấp một sơ kỳ của anh mà gây cháy rừng được sao?”
Mộc Tử Đằng thả một tia sét nhỏ trên ngón tay, tự giễu nói.
“Có được hay không em không biết, anh quên chuyện cây bạch quả trong sân nhà bị sét đánh rồi sao?”
Cẩn thận vẫn hơn.
Nói xong, cô bước đến chỗ đống cỏ.
Nơi đó có một con gà rừng đã nằm bẹp, Giản Thanh Linh trực tiếp thu vào không gian.
Chỗ gà rừng ngã còn tám quả trứng, cô cũng thu hết.
“Được thôi, anh không ra tay nữa. Từ nay chuyện ăn thịt trông cậy vào em hết.”
Mộc Tử Đằng bất đắc dĩ thu dị năng, bước đến bên Tiểu Linh.
Dị năng hệ lôi của anh ở tận thế từng là thứ có sức công phá mạnh nhất, đến đây lại chỉ có tác dụng phá hoại.
“Không thành vấn đề. Sau này anh phụ trách kiếm công điểm nuôi nhà, còn em lo kiếm tiền và sinh hoạt gia đình, thế nào?”
Giản Thanh Linh cười rạng rỡ hỏi.
“Được chứ.”
Anh cũng không nỡ để Tiểu Linh ngày nào cũng phơi nắng dầm mưa đi làm.
“Quyết vậy nhé, anh không được đổi ý đâu.”
Cô coi là thật đấy.
“Không đổi ý.”
Mộc Tử Đằng cười đáp.
“Đi thôi, tiếp tục tiến lên.”
Hiếm khi vượt qua ngoại vi vào được đây, hôm nay phải săn được con to mới được.
Lần sau muốn vào, ít nhất cũng phải đợi dị năng lên cấp hai, biết thuấn di mới vào lại.
(Thuấn di: Di chuyển tức thời.)
Hai tiếng trôi qua, săn được hơn hai mươi con gà rừng, thỏ rừng, trứng gà nhặt được cả trăm quả, nhưng vẫn chưa gặp con nào to.
Hai người tìm chỗ ăn cơm, nghỉ nửa tiếng rồi tiếp tục vào sâu trong rừng.
Cuối cùng, sau khi hạ thêm bốn con gà rừng và hai con thỏ rừng, họ gặp được “con to”.
“Suỵt.”
Giản Thanh Linh vội kéo người định bước tiếp lại.
Hai người nấp sau một cây lớn.
Giản Thanh Linh nhìn thẳng về phía trước, nơi một gia đình lợn rừng năm con đang ủi đất, ánh mắt cô sáng rực háo hức.
“Chà, không đến thì thôi, đến là đến tận năm con.”
Mộc Tử Đằng cũng phấn khích, con dao chặt củi trong tay anh ngứa ngáy muốn động.
“Lần này em không được cản anh đâu đấy.”
Mộc Tử Đằng cũng tưởng tượng ra cảnh đó, anh kiên quyết lắc đầu nói:
“Không dùng dị năng.”
Giản Thanh Linh lấy chiếc liềm trong không gian ra.
Da Lợn rừng không mỏng dễ hạ, chỉ cần ném một viên đá nhỏ là xong như gà rừng hay thỏ rừng.
“Hai con bên trái anh lo, hai con bên phải để em, con giữa thì tùy cơ ứng biến.”
Mộc Tử Đằng bắt đầu phân công.
Mộc Tử Đằng và Giản Thanh Linh không chọn cách ẩn nấp mà quyết định đối đầu trực diện.
Hai người bước ra từ sau cây lớn, tiến về phía lợn rừng.
Khi còn cách khoảng hơn chục mét, lợn rừng mới phát hiện ra hai người đang đến.
Chúng khựng lại, khịt mũi hai tiếng, rồi hai con lợn rừng lớn lao thẳng về phía họ.
Cả hai rất ăn ý, né trái né phải tránh đòn tấn công của hai con lợn lớn, sau đó lao về phía ba con lợn nhỏ theo sau.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




