Giản Thanh Linh nghe người ta nhắc mình, ngẩng đầu cười gọi:
“Anh Ba.”
“Ừ, hai đứa làm đi, anh không trò chuyện với tụi em nữa, trong ruộng còn cả nhà đang chờ mạ của anh.”
Anh Ba cười, bước nhanh đi mất.
“Anh Ba đi thong thả.”
Lại nửa tiếng nữa trôi qua.
“Anh Mộc, anh về nhà lấy sọt mạ còn lại đi. Với tốc độ này, hôm nay mình cấy hết được đấy.”
Giản Thanh Linh lấy hết số mạ còn lại trên sọt ra.
“Có phải tốc độ của chúng ta nhanh quá không? Hay để dành sọt kia sáng mai cấy tiếp?”
Hai người họ cũng không thể thay đổi quá đột ngột được.
Giản Thanh Linh nhìn ruộng nước đã cấy được hai hàng mạ, thì gật đầu đồng ý.
Chưa đến ba giờ, hai người thu dọn về nhà.
Về đến nhà, Giản Thanh Linh đóng cửa, cùng Mộc Tử Đằng lấy hết số vật tư ít ỏi còn lại trong không gian ra kiểm kê.
Mười bao gạo năm mươi cân, ba bao bột mì hai mươi cân, một thùng mì sợi, vài gói nấm mèo và nấm khô, bốn năm gói dưa muối, hai mươi gói giấy vệ sinh loại mười hai cuộn một gói, năm thùng băng vệ sinh.
Thời gian còn nhanh hơn hôm qua, chỉ một tiếng rưỡi là xong.
Về nhà ăn sáng xong, thấy trời còn sớm, cả hai quyết định vào núi gần đó xem có con mồi nào săn được không.
Nhà thiếu dầu mỡ quá rồi.
Đội Bá Kết nằm ở trung tâm thôn Cổ Dương, xung quanh là cánh đồng nước rộng lớn, giữa có một con sông.
Qua cầu là một con phố dài khoảng hơn năm trăm mét.
Nơi đây có tục “đi chợ phiên”.
Mỗi thứ ba hàng tuần, người từ các thị trấn khác sẽ mang sản vật nhà mình đến mua bán.
Các thị trấn lân cận cũng có chợ phiên như vậy, chỉ khác ngày họp chợ.
Phía sau con phố là dãy núi liên miên.
Mấy ngọn đồi phía trước không cao lắm đã được khai phá thành ruộng bậc thang, còn sâu bên trong là đất khô, thường trồng ngô, khoai lang, đậu nành và các loại cây khác.
Muốn vào núi, hai người phải đi từ phía trước, với tốc độ bình thường thì hơn một tiếng mới đến rừng núi.
Giản Thanh Linh cố ý nấu một nồi cơm lớn, cất vào không gian, kèm theo dưa muối trong đó làm bữa trưa.
Đi qua ruộng bậc thang, thôn dân thưa dần, hai người tăng tốc vào núi.
Một tiếng sau, họ đến chân núi.
Vùng ngoại vi toàn cây nhỏ thấp bé, có lẽ do bị chặt phá thường xuyên.
Càng vào sâu, cây cối càng cao lớn, đường mòn do con người để lại thưa dần.
Cây nhỏ, cỏ dại mọc um tùm, ngoại vi đi lại khó khăn, phải chú ý dưới chân, sợ lỡ sa vào hố than thì toi.
Khu này nhiều than, lại dễ thăm dò, nhìn màu đất là biết ngay.
Những hố than đó đều do người dân địa phương lén đào, có cái sâu, cái nông.
Hố sâu nghĩa là có than, than trong đó cháy tốt; hố nông thì có thể không có than, hoặc than kém chất lượng.
Một tay Mộc Tử Đằng cầm dao chặt củi, tay kia cầm gậy gỗ mở đường phía trước.
Đi một đoạn lại dừng, chờ Giản Thanh Linh dùng tinh thần lực thăm dò.
Một tay Giản Thanh Linh cầm liềm, tay kia nắm viên đá to bằng quả trứng gà, tinh thần lực tỏa ra bốn phía.
“Anh Mộc, em không dò nữa, vùng ngoại vi chẳng có gì đâu, mình tăng tốc vào trong đi.”
Dừng lại bốn năm lần, Giản Thanh Linh chán nản.
“Cũng chẳng nhanh hơn được bao nhiêu đâu.”
Mộc Tử Đằng bất đắc dĩ.
Dị năng hệ lôi của anh không dám dùng ở đây.
Tinh thần lực của Tiểu Linh hiện giờ chỉ dùng để quan sát, không gian tạm thời chỉ chứa đồ được thôi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




