“Thứ trong tay em vừa nãy là muối đúng không?”
“Đúng vậy, dị năng của em vẫn còn.”
Giản Thanh Linh nói xong, tưởng Mộc Tử Đằng sẽ ngạc nhiên, ai ngờ anh chỉ bình thản gật đầu.
“Sao anh chẳng ngạc nhiên gì hết, hay là anh đã biết rồi?”
Mộc Tử Đằng tiếp tục gật đầu:
“Trên đường về anh phát hiện ra rồi, nhưng đẳng cấp tụt về cấp một sơ kỳ.”
Trên đường gánh mạ về, anh nhận ra sức lực của mình vượt xa người thường, thì mới nghiêm túc kiểm tra cơ thể.
Vốn định cho Tiểu Linh một bất ngờ, giờ thì không cần nữa.
“Em cũng vậy.”
Giản Thanh Linh thở dài:
“Đồ trong không gian phần lớn biến mất, chỉ còn năm mét khối vật tư.”
“Đừng nản, hết thì lại tích thôi.”
Mộc Tử Đằng xoa mái tóc thiếu dinh dưỡng của cô.
Anh không vội hỏi trong không gian còn những gì, chuyện này không cần biết ngay lập tức.
“Ừ… em làm cơm xong rồi, vào ăn thôi.”
Hai người múc cơm, Giản Thanh Linh bưng bát ra ngồi trên ghế nhỏ trước cửa bếp, còn Mộc Tử Đằng ngồi cạnh cô trên bậc cửa.
Ăn xong, cả hai cùng khiêng một sọt mạ đặt cạnh lu nước trong bếp, tiện tay tưới thêm chút nước lên mạ.
Dưới cái nắng gay gắt, hai người đến ruộng nước nhà mình.
Ruộng đã được chia thành từng hàng gọn gàng, mỗi hàng dài khoảng hai mét, bề mặt được san phẳng để dễ cấy mạ, giữa các hàng để lại rãnh nước rộng ba mươi phân cho người đứng.
Bạn nghĩ những rãnh này do nguyên thân làm sao? Không, đây là do cha ở nhà cũ không nhìn nổi nên nhân lúc rảnh rỗi sửa sang giúp họ.
Họ xắn ống quần, xuống ruộng, dựa theo ký ức của nguyên chủ, rồi cầm một nắm mạ lắc vài cái dưới nước.
Tro và bùn trên rễ mạ lập tức rơi sạch.
Tay trái cầm nắm mạ, tay phải nhanh chóng cấy, khoảng cách giữa các cây mạ chừng năm phân.
Hai người làm rất nhanh, một tiếng trôi qua, nửa sọt mạ mang theo đã được cấy xong.
Lúc này, người trong đội mới lục tục ra đồng làm việc.
“Ủa… kia chẳng phải ruộng nhà Đằng Tử sao? Ai đang cấy ruộng cho nhà họ vậy? Đến sớm thế.”
“Có khi là vì phân gia rồi, không làm thì sau này lấy gì mà ăn.”
Từ xa đã nghe tiếng thôn dân bàn tán về họ, Mộc Tử Đằng và Giản Thanh Linh câm nín.
Hai người họ nổi tiếng thật, xa tít mà đã bị thôn dân nhìn như xem trò lạ.
Nhưng các người nói nhỏ chút được không, chúng tôi không cần thể diện sao?
“Ồ, Đằng Tử, ra cấy lúa à, cảm giác thế nào?”
Một người đàn ông trạc tuổi Mộc Tử Đằng cố tình vòng qua xem trò vui.
“Ừ… anh Hầu muốn xuống tự mình trải nghiệm không?”
Mộc Tử Đằng đứng thẳng người, nghiêm túc đáp lại.
Hầu Cường Vi cũng là kẻ lười biếng, nhưng không nổi tiếng lười như nguyên thân.
Mùa vụ bận rộn, anh ta vẫn giúp gia đình làm việc.
“Không được đâu, ruộng nhà tôi còn chưa xong, đi đây.”
Hầu Cường Vi nhanh chân chuồn mất, sợ người kia bất chấp kéo anh ta xuống ruộng.
Mộc Tử Đằng ngày trước có thể làm vậy thật, nhưng Mộc Tử Đằng xuyên qua thì không đâu.
Mộc Tử Đằng vừa định cúi xuống cấy lúa thì thấy một người gánh sọt đi về phía bờ ruộng nhà mình.
Là người quen, anh đứng thẳng người chờ người đó đến gần.
“Anh Ba.”
“Đằng Tử, em dâu, hôm nay nhà em cũng ra cấy lúa à?”
Người đến thấy hai người họ thì ngạc nhiên, rồi cười chào hỏi:
“Ồ, hai đứa đến sớm phết.”
Nhìn xuống ruộng, thấy đã cấy được kha khá mạ, anh ta cười trêu chọc.
“Vâng… đến được một lúc rồi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




