Cô thật sự khâm phục hai kẻ lười biếng nguyên thân.
Nhà chỉ có chút ít lương thực, không biết tiết kiệm thì thôi, ngày nào cũng ngoài ăn ra chỉ biết ngủ.
May mà họ mới dọn khỏi nhà cũ được nửa tháng, lương thực chưa bị phung phí hết, nếu không cô phát điên mất.
Nhưng giờ mới tháng Năm, còn tận năm tháng nữa mới đến vụ thu hoạch mùa thu, những ngày sau này sẽ rất bận rộn.
“Haiz… để lát nữa anh qua chỗ cha mẹ hỏi xem họ có ủ sẵn mạ cho chúng ta không.”
Họ mới dọn ra ngoài nửa tháng, anh nhớ trước khi rời nhà cũ, nhà đã bắt đầu ủ mạ rồi, theo lý thì chắc chắn có phần của họ.
“Còn chuyện ăn uống thì đừng lo, ở gần núi lớn thế này, không chết đói được đâu.”
“Vậy anh đi hỏi ngay đi, em nấu cơm.”
Giản Thanh Linh lục lại ký ức của nguyên chủ trước khi phân gia, lòng nhẹ nhõm được một nửa.
“Ừ.”
Mộc Tử Đằng đi ra ngoài, Giản Thanh Linh thì vào bếp bắt tay làm cơm nước.
Nhà bếp bừa bộn kinh khủng, nồi niêu bát đĩa tối qua ăn xong để vương vãi khắp nơi, rác trên sàn cũng chẳng ai quét, miệng lò đầy cỏ khô và củi vụn.
Nguyên thân không phải lười bình thường đâu, thật may là nhà cô ta chưa cháy rụi.
Giản Thanh Linh rửa sạch cái nồi nhỏ, vo gạo nấu cơm, rồi tiện thể dọn dẹp sơ qua nhà bếp.
Đi một vòng quanh bếp, cuối cùng cô lấy mấy củ khoai tây trong cái rổ nhỏ, làm một món canh khoai tây chỉ có vài vệt dầu lấp ló.
Haiz… giá mà dị năng không gian của cô vẫn còn thì tốt biết mấy.
Trong đó có mấy chục thùng dầu ăn, đủ cho hai người họ ăn mấy năm.
Giản Thanh Linh làm xong cơm nước, bê một cái ghế nhỏ ra ngồi trước cửa bếp, mắt nhìn về phía cổng sân, tay mở ra khép lại, miệng lẩm bẩm:
“Cho một gói muối nào.”
“Ồ…”
Trọng lượng đột ngột xuất hiện trên tay khiến cô bóp nhẹ theo phản xạ. Giản Thanh Linh ngẩn ra, rồi mừng rỡ nhìn thứ trong tay mình.
“Haha… dị năng của mình vẫn còn!”
Cô vội nhắm mắt, dùng tinh thần lực tiến vào không gian.
Sao thế này?
Sao không gian của mình lại nhỏ đi thế này? Mười mét khối, chẳng phải đây là trạng thái lúc mình vừa kích hoạt dị năng sao?
Nhìn đống vật tư chưa đầy năm mét vuông trong góc, Giản Thanh Linh không biết nên vui vì dị năng không gian vẫn còn và để lại cho cô chút vật tư, hay nên khóc vì đống vật tư khổng lồ đã biến mất.
Đó là những thứ cô và Mộc Tử Đằng vất vả thu thập ở tận thế cơ mà?
Nếu không phải vừa nãy lẩm bẩm muốn một gói muối, mà trong không gian lại có đúng thứ đó, cô còn chẳng biết bao giờ mới phát hiện ra dị năng vẫn còn.
Dị năng không gian đã theo sang, không biết dị năng hệ tinh thần của cô có còn không?
Nghĩ là làm, cô tiếp tục cảm nhận năng lượng trong cơ thể.
“Phù…”
May quá, dị năng tinh thần cũng theo sang, cũng ở cấp một sơ kỳ, nhắm mắt có thể nhìn thấy mọi thứ trong phạm vi ba mươi mét.
“Sao em lại ngồi ngẩn ra trước cửa bếp thế?”
Mộc Tử Đằng gánh hai sọt mạ từ nhà cũ về.
Cổng sân nhà không khóa, từ xa anh đã thấy vợ mình ngồi trước cửa bếp.
Anh còn tưởng Tiểu Linh sẽ ra đón, tiện tay đỡ giúp anh một chút, vậy mà đến khi anh đặt gánh xuống, Tiểu Linh vẫn chẳng phản ứng gì.
“Anh về rồi à.”
Giản Thanh Linh nghĩ thông suốt, nghe tiếng thì thu gói muối lại, đứng dậy cười tươi nhìn người vừa đến.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




