Hứa Triết Nam thấy cô cứ đờ người ra, hơi nghiêng đầu hỏi:
"Có gì trục trặc à?"
"À... tôi, mạng tôi hơi chập chờn..."
Tống Ngôn Hề bối rối hoàn hồn, trong lòng thầm thở phào vì đã kịp đắp mặt nạ, che đi khuôn mặt có khả năng bị anh nhận ra.
"Anh thật sự tên là Hứa Triết Nam? Anh thật sự là cảnh sát sao?"
Cô xác nhận lại lần nữa.
Hứa Triết Nam cười khẽ: "Cô cần tôi đưa thẻ ngành và giấy tờ chứng minh không?"
"Không cần đâu... chỉ là, ngoại hình anh không giống như tôi tưởng tượng."
"Vậy còn cô cũng không giống như tôi tưởng. Tôi chưa từng thấy ai đi xem mặt mà còn đắp mặt nạ cả."
"Thế cô đi xem mặt thường xuyên à?"
Tống Ngôn Hề dịch người, kéo điện thoại ra xa hơn một chút, rồi cười nói: "Thật ra tôi bị ép thôi, người nhà giới thiệu, không gặp thì dọa tuyệt giao luôn đấy."
Hứa Triết Nam lại cười: "Vậy thì tôi vẫn còn may mắn, không ai tuyệt giao với tôi cả, chỉ có ‘lão Phật gia’ trong nhà không buông tha tôi thôi."
Thì ra đều là bị ép, Tống Ngôn Hề thầm thở phào, cũng không khỏi cảm khái. Có phải ông trời đang bồi thường cho chuỗi ngày xui xẻo của cô đây không?
"Tiện hỏi một chút, anh cao bao nhiêu thế?"
"1m87... À không, chắc khoảng 1m85 gì đấy."
"Haha, sao chiều cao của anh như huyết áp thế, lúc cao lúc thấp vậy?"
Tống Ngôn Hề cười đến chảy nước miếng. Chết tiệt, tên này... không chỉ đẹp trai mà còn có chiều cao lý tưởng, đúng là cực phẩm! Không kịp đợi nữa, cô chỉ muốn nhảy qua màn hình vồ lấy anh!
Nhưng đang cao hứng thì cô chợt tỉnh người – khoan đã, bây giờ Hứa Triết Nam nhìn thấy không phải là "Tống Ngôn Hề", mà là "Vương Sở Sở"!
Đêm đó, Tống Ngôn Hề ngủ không yên giấc.
Sáng hôm sau vừa đến trạm y tá, Vương Sở Sở đã thấy cô mắt thâm quầng, vội vàng hỏi:
"Cậu sao thế? Tối qua lại thức khuya xem phim à? Hôm nay là ca sáng đấy nhé. Lát nữa chị y tá trưởng mà thấy cậu thế này lại phàn nàn tinh thần cậu kém cho xem."
"Ngủ đấy chứ, nhưng ngủ không được bao lâu."
"Không phải do hôm qua thay tớ đi xem mặt đấy chứ?"
Tống Ngôn Hề chỉ thở dài, không đáp lời.
"Thế thì tớ hiểu rồi. Chắc tên đó xấu đến mức dọa cậu mất ngủ cả đêm đúng không?"
Tống Ngôn Hề lại lắc đầu:
"Không, hoàn toàn ngược lại."
Vương Sở Sở ngẩn người:
"Là sao cơ?"
Tống Ngôn Hề thở dài lần nữa, tiếng thở dài lần này sâu và nặng hơn bất kỳ lần nào khác:
"Hứa Triết Nam?" Vương Sở Sở nghĩ một chút rồi bừng tỉnh, "A! Chính là cái anh giao cảnh xử lý vụ va chạm xe của cậu, giám khảo lần ba hả? Trùng hợp dữ vậy trời?"
"Ừ, trùng hợp đến mức không tưởng... Quan trọng là, anh ta không những không xấu mà còn cực kỳ soái!"
Tống Ngôn Hề gằn từng chữ nhấn mạnh từ "soái" như thể muốn khắc sâu vào não Vương Sở Sở.
Vương Sở Sở cười lớn, trêu:
"Soái tới mức nào mà khiến Tống Ngôn Hề - nhan cẩu mắt cao hơn đỉnh kia phải thốt ra từ 'cực kỳ' thế kia?"
Tống Ngôn Hề rút điện thoại ra mở album:
"Video hôm qua bị mờ, không rõ nét lắm, nhưng cậu tạm xem qua đi."
Vương Sở Sở ghé đầu nhìn vào, cười như hiểu ra chân lý ngàn đời:
"Có người chẳng từng thề son sắt rằng sau này nhìn đàn ông không chỉ nhìn mặt sao? Thấy soái ca cái là xuân tâm nảy mầm liền!"
"Tớ nói là không thể chỉ nhìn mặt, trọng điểm là chữ 'chỉ' nhé." Tống Ngôn Hề nghiêm túc phản bác. "Còn phải xem nhân phẩm, tính cách nữa."
"Ha ha, trước còn bảo người ta giả tạo, lạnh lùng, bây giờ thấy người ta đẹp trai cái là bệnh cũ tái phát liền. Cái gì mà nhân phẩm, tính cách chứ, cậu chỉ là đang thèm người ta thôi."
"Cậu nói đúng cũng không sai. Nam nữ bình đẳng, đàn ông có thể 'đi thận' thì phụ nữ vì sao không được? Nhan sắc đẹp nếu không tận dụng thì chẳng phải lãng phí à?"
"Cậu đúng là lưu manh mà còn rất đàng hoàng nữa. Giao cảnh ca ca kia có làm gì nên tội mà bị cậu nhắm trúng thế? Bi kịch thật sự..."
Tống Ngôn Hề cười, ánh mắt giảo hoạt:
"Người như Hứa Triết Nam ấy, ngày thường luôn khoác lên mình vẻ nghiêm nghị, chính trực, nghiêm túc với công việc... Tớ thật sự rất tò mò, không biết trên giường anh ta sẽ thế nào nhỉ?"
Vương Sở Sở suýt té ngửa, vội vã giơ ngón tay cái:
"Bội phục thật, tớ đúng là không làm được như cậu, chỉ biết đi thận mà không đi tâm."
Tống Ngôn Hề bật cười:
"Vì mục đích của cậu là cưới người ta làm chồng, còn tớ chỉ để tâm đến việc liệu trong quá trình đó có tìm được khoái cảm của tình yêu không thôi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




