Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Cảnh Sát Hứa, Anh Bị Phạt Vì Đã Rung Động Chương 23

Cài Đặt

Chương 23

"Vậy sau khi khoái cảm qua đi thì sao? Cuối cùng cũng phải có cái kết chứ? Cậu không kết hôn, chẳng lẽ định chia tay hàng loạt?"

"Nếu không hợp thì chia tay, nếu vui thì tiếp tục. Kết cục thế nào còn tùy thuộc vào cách anh ta thể hiện và việc tớ có còn hứng thú với anh ta nữa không."

"Nữ vương đã lên tiếng, thế giờ cậu định làm sao?"

"Chưa đủ thân để ra tay, phải tìm hiểu thêm đã... Vấn đề lớn nhất bây giờ là: anh ta tưởng tớ là cậu, Vương Sở Sở."

"Vậy thì nói thẳng với anh ta đi, nói cậu là ai."

"Mấy lần trước bọn tớ gặp nhau đều không vui vẻ gì. Nếu giờ anh ta biết tớ giả danh đi xem mắt, ấn tượng sẽ càng tệ hơn."

Cô không do dự, xuống xe, đi bộ thêm hơn 300 mét tới cổng Đội 5.

Một nữ cảnh sát trẻ mỉm cười đón tiếp, hỏi mục đích cô đến rồi quay người gọi:

"Triệu Khải, có một cô gái đến tìm anh."

Triệu Khải bước ra, nhìn cô một lúc rồi hỏi:

"Chúng ta quen nhau sao?"

"Sự cố ở Nghiên Sơn 506 ấy. Hôm đó tôi đến để bổ sung lời khai."

"À, nhớ rồi..." Triệu Khải vỗ trán, chỉ vào khẩu trang của mình. "Tình hình dịch bệnh mà, ai cũng đeo khẩu trang nên khó nhận ra nhau lắm. Mà cô đến tìm tôi có việc gì vậy?"

"Nếu hôm đó không có anh điều tra rõ sự thật, tôi không chỉ bị giam mà còn mất cả công việc. Hôm nay đi ngang qua đây, tôi muốn ghé cảm ơn anh."

Triệu Khải bật cười:

"Tài xế khiếu nại, mắng mỏ tụi tôi mỗi ngày đều có, chứ cảm ơn thì hôm nay là lần đầu gặp đấy."

"Tôi cứ tưởng giao cảnh là nỗi sợ hãi của tài xế cơ mà. Ai ngờ lại bị khinh thường vậy sao?"

"Ừ thì... hít bụi xe trên đại lộ mỗi ngày, ai thèm sợ tụi tôi."

Triệu Khải cười thêm mấy tiếng, rồi nói:

"Cô muốn cảm ơn thì nên cảm ơn Hứa Triết Nam mới đúng. Là anh ấy điều tra vụ đó đến cùng. Tôi đâu dám nhận công lao thay."

"Anh nói... là Hứa Triết Nam điều tra?"

"Lúc ấy tụi tôi đều nghĩ vụ này đã rõ mười mươi, cấp trên còn giục anh ấy nhanh chóng báo cáo nữa cơ. Nhưng Hứa Triết Nam cứ đè lại, quyết tâm điều tra đến tận cùng. Hai ngày liền, tụi tôi ngồi xem cả trăm phút video theo dõi mới moi ra được bằng chứng minh oan cho cô đấy. Hóa ra cô không hề biết chuyện này à?"

Tống Ngôn Hề lắc đầu. Trong lòng cô dâng lên một cảm giác khó tả.

Khi rời khỏi, cô đi ngang qua bức tường phía trước trụ sở, nơi treo ảnh và thông tin của các cảnh sát trong đội. Chỉ liếc qua một cái, cô đã thấy Hứa Triết Nam.

Sao hôm đó đến mà cô không chịu ngắm kỹ thêm chút nữa nhỉ? Nếu xem rõ từ đầu thì đã không phải vòng vo như vậy, suýt nữa thì bỏ lỡ một viên dạ minh châu lấp lánh giữa đại dương rồi.

Triệu Khải nói không sai, tất cả là do cái khẩu trang chết tiệt mùa dịch này gây họa. Nó giống như một vòng tròn bao phủ lên ánh trăng sáng, khiến người ta nhận nhầm ánh trăng là một viên đá tầm thường. Đến khi bỗng nhiên ngẩng đầu, lại phát hiện đó là cả một bầu trời hình vuông chứa ánh trăng sáng, cảm giác đúng là đảo lộn cả thế giới quan.

Hôm nay là một ngày thật tuyệt, tâm trạng vui vẻ bất ngờ khiến cô nổi hứng tham lam thêm một chuyến. Chưa gặp được Hứa Triết Nam, nhưng lại thu hoạch ngoài mong đợi.

Trên đường về nhà sau khi tập lái xong, Vương Sở Sở gọi điện đến, giọng vô cùng gấp gáp:

“Tống Ngôn Hề, cứu mạng tớ với!”

“Bình tĩnh, chẳng lẽ cậu lại có buổi xem mắt mới à?”

“Không phải... Tớ hẹn bác sĩ Trịnh sau giờ làm đi ăn tối, anh ấy đồng ý rồi!”

“Quá đáng mừng luôn! Thế cần tớ cứu cái gì?”

“Tớ đang lo quá, cậu đến trấn an tinh thần tớ một chút, rồi ra vài cao kiến nữa.”

“Ra cao kiến thì có thể remote, còn việc có mặt để tăng can đảm thì miễn đi. Cực khổ lắm cậu mới hẹn được nam thần, còn rủ một bóng đèn như tớ theo, đầu óc cậu có vấn đề rồi đó hả…”

Tống Ngôn Hề đột nhiên nhớ ra điều gì, bồi thêm: “Vương Sở Sở, tớ tuyên bố nghiêm túc với cậu, bất kể lần này cậu có cua đổ bác sĩ Trịnh hay không, sau này tất cả các buổi xem mắt của cậu, tớ sẽ không đi cùng nữa.”

“Có mục tiêu mới rồi là mặc kệ bạn bè đúng không?

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc