Một người như vậy… đúng là hiếm thấy, đáng để "khảo sát kỹ".
Lúc này, đối phương gửi tin nhắn tới:
“Chào cô, tôi là người được chú giới thiệu. Hiện tại có tiện gọi video không?”
Trực tiếp thật. Không giới thiệu tên, không một lời rào trước, đi thẳng vào vấn đề.
Tống Ngôn Hề quyết định lùi một bước để tiến ba bước, xem thử người này thế nào đã:
“Chào anh, tôi vừa mới về tới nhà, anh chờ tôi chút nhé?”
“Không sao, cứ tự nhiên.”
Ngắn gọn, súc tích, không thừa một chữ. Cũng không giống mấy đối tượng trước đây, vào là gửi 7749 kiểu ảnh tự sướng khoe mẽ, hoặc văn vẻ chào hỏi không ngớt. Người này... đúng là không giống mấy tên pháo hoa đầy trời đó.
Mười mấy phút trôi qua, đối phương vẫn không nhắn gì thúc giục. Đây là không để ý, hay cao tay lạt mềm buộc chặt?
Tống Ngôn Hề vẫn luôn tự tin với ngoại hình của mình. Nhưng vì để tránh phiền phức, cô vẫn giữ ảnh đại diện đơn giản, không phô trương. Có khi người kia chẳng biết đối diện với mình là một đại mỹ nữ, nên mới không để tâm?
Chờ thêm nữa vẫn không thấy động tĩnh, cô không nhịn được, chủ động nhắn:
“Đợi lâu rồi nhỉ, tôi nghĩ chúng ta nên làm quen trước rồi hãy gọi video?”
Đối phương trả lời rất nhanh:
“Theo quy tắc giang hồ, giới thiệu bản thân trước đi. Tôi làm trước nhé: Tên Vương Sở Sở, y tá tại Bệnh viện Phụ sản Y khoa Đại học, 26 tuổi. Tôi muốn tìm người có điều kiện tài chính ổn, có nhà có xe, cha mẹ có lương hưu, xe tối thiểu 500 triệu trở lên, nhà không vay thế chấp. Tốt nhất sau cưới tôi không cần đi làm nữa.”
Nói thật, mục tiêu của cô là dọa cho người ta chạy mất dép, tốt nhất là bị block ngay – như vậy là hoàn thành nhiệm vụ giúp bạn thân phá kèo.
Mãi không thấy phản hồi, đang nghĩ đối phương “sợ quá chạy mất” rồi, thì…
“Hứa Triết Nam, Phó đội trưởng đội 5, CSGT Tây Hải. 31 tuổi. Có xe để đi lại, nhà đang trả góp. Nếu thấy không phù hợp, cô có thể dừng tại đây. Tôi sẽ báo lại với người giới thiệu.”
Hứa. Triết. Nam.
Tống Ngôn Hề như bị sét đánh, suýt bóp nát điện thoại.
Cô dụi mắt mấy lần để chắc là mình không hoa mắt: đúng là ba chữ “Hứa Triết Nam”.
Vương Sở Sở gửi cô đi phá tương thân… chính là tương thân với HỨA TRIẾT NAM???
Trời ơi cái thế giới này! Nhỏ đến mức khiến người ta phát điên mất thôi!
Lẽ nào lại có người trùng tên trùng họ, lại còn đúng chức vụ? Cảnh sát giao thông Tây Hải???
Vẫn chưa từ bỏ hy vọng, cô cố gắng giả vờ bình tĩnh nhắn lại:
“Anh là người nói chuyện trực tiếp nhất mà tôi từng thấy đấy…”“Thời gian ai cũng quý, nên cứ thẳng thắn là tốt nhất.”
"Được, cũng xem như tôi nể mặt anh thẳng thắn thật thà đấy. Nếu anh tiện thì bây giờ có thể gọi video luôn."
"Tiện, cô gọi đi, tôi nhận."
Tống Ngôn Hề lập tức bật dậy khỏi sofa, vớ lấy một miếng mặt nạ dán lên mặt, hít sâu trấn định vài giây rồi mới gửi yêu cầu gọi video. Đối phương nhận rất nhanh.
"Ngại quá, tôi mới tắm xong, đang đắp mặt nạ..." Tống Ngôn Hề cố ý nghiêng mặt tránh camera, còn hạ giọng nói, chỉ sợ bị nhận ra.
"Không sao."
Giọng anh vẫn đều đều, không chút cảm xúc, nhưng chính điều đó lại khiến cô càng chắc chắn – đây chính là Hứa Triết Nam mà cô từng gặp.
Cô kéo mặt nạ chặt thêm chút nữa, đảm bảo mọi ngóc ngách gương mặt đều bị che kín, sau đó mới liếc nhìn vào màn hình điện thoại.
Ở đầu bên kia, Hứa Triết Nam đang cầm ly nước, vừa uống vừa nhìn vào màn hình. Nhìn thấy cô, anh lập tức đặt ly xuống, lịch sự mỉm cười.
"Chào cô."
"Chào..."
Hai chữ vừa bật ra khỏi miệng, ánh mắt Tống Ngôn Hề lập tức đóng băng lại. Cô nhìn anh chằm chằm, như bị thôi miên.
Trời ạ, gương mặt này... cũng quá mức đẹp trai rồi đi?!
Phải miêu tả thế nào nhỉ? Từng đường nét – từ đôi mắt, sống mũi đến cằm – đều hoàn hảo như thể được nhào nặn từ khuôn mẫu thẩm mỹ của riêng cô. Không thừa, không thiếu, vừa đúng như mộng tưởng.
Chẳng phải lần trước cô còn tưởng anh “mặt mày khả ố, miệng hô răng vẩu” sao? Sao giờ lại thành cực phẩm thế này? Không khoa học chút nào!
Kinh diễm và bị vả mặt cùng lúc ập tới khiến Tống Ngôn Hề tay chân luống cuống.
Đã từng đối đầu với anh bao lần, vậy mà lại bỏ lỡ một gương mặt thế này... Cô đúng là tự vả rồi!
Sau một lúc quan sát thật kỹ, cuối cùng cô đành chấp nhận sự thật: Người đàn ông trước mắt – Hứa Triết Nam đẹp trai vô đối – chính là vị cảnh sát mà cô từng chạm trán mấy lần, luôn đeo khẩu trang và đội mũ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)









