Ngay khoảnh khắc Tần Xu vừa đọc xong đạo tiên chỉ ấy, những chữ Triện trên tấm lụa gấm sắc vàng minh hoàng bỗng chốc bay bổng giữa không trung, hóa thành một luồng lưu quang ngũ sắc, nhanh như chớp lao thẳng vào lồng ngực cô.
Trong chớp mắt, Tần Xu cảm nhận được một luồng ấm áp nhu hòa lướt qua toàn thân. Cùng với hơi ấm ấy, trong lòng cô trào dâng một cảm giác an toàn tuyệt đối, phát tự tâm can, tựa như hài nhi đang say ngủ trong dòng nước ối, vui sướng và khoan khoái vô ngần.
Cùng lúc đó, một giọng nói thâm trầm vang vọng trong tâm trí Tần Xu, tựa như tiếng chuông đồng đại lữ trang nghiêm diệu kỳ, tràn đầy uy nghi:
“Đại đạo vô hình, sinh dục thiên địa, đại đạo vô tình, vận hành nhật nguyệt, đại đạo vô danh, trường dưỡng vạn vật.”
“Tạo hóa đạo pháp, âm dương song phân, mái mẫu phối hợp, vạn vật sinh sôi, nam nữ hoan ái, cố hữu Thái Hư.”
Giữa dư âm vang vọng của thanh âm ấy, Tần Xu bỗng thấy linh đài thanh thản minh mẫn, thấu triệt vạn vật.
Cảm giác bất an khi vừa đặt chân đến nơi xa lạ này tan biến nhanh chóng như thủy triều rút đi. Dưới sự bao bọc của luồng ấm áp nọ, Tần Xu rất nhanh đã biết nơi đây chính là tầng trời thứ ba mươi ba - Ly Hận Thiên. Mà những quỳnh lâu ngọc vũ phía không xa kia, chính là Thái Hư Ảo Cảnh được nhắc đến trong tiên chỉ.
Không chỉ có thế, những lời thì thầm của Hắc Bạch Vô Thường mà cô chưa nghe rõ trên đường đi đầu thai trước đó, giờ đây rốt cuộc cũng thong thả truyền vào tai. Điều này giúp Tần Xu lập tức hiểu ra rằng, việc mình chuyển sinh tại đây không phải là chuyện tu hú chiếm tổ, cũng chẳng phải ngoài ý muốn, mà bởi vì thế giới này cần cô, nên cô mới được trọng sinh với thân phận hoàn toàn mới.
Cũng cho đến lúc này, Tần Xu mới hậu tri hậu giác hiểu thấu câu nói đầy thâm ý của Bạch Vô Thường: “Hãy nhìn lại lần cuối cùng đi”.
Cái nhìn ấy chính là sợi dây liên kết cuối cùng giữa cô và thế giới hiện đại nơi cô đã gắn bó bao năm. Từ nay về sau, hai bên không còn vương vấn.
Từ giờ, cô chính là người cai quản Thái Hư Ảo Cảnh chốn Ly Hận Thiên, Cảnh Huyễn tiên tử Tần Xu.
Ủa…Khoan đã.
Tần Xu vừa mới nắm bắt khái quát được tình cảnh của mình, thì cái danh xưng càng nhìn càng thấy quen mắt kia đã khiến nàng như bị ngũ lôi oanh đỉnh, kinh hãi đến sững sờ:
Danh hiệu Cảnh Huyễn này, sao cô nhìn lại càng thấy quen thuộc đến thế?!
Sau đó Giả Bảo Ngọc bừng tỉnh.
Thật đúng là một giấc mộng hoàng lương, khi tỉnh dậy vạn sự đều tan biến thành hư không.
Tóm lại, mặc cho hậu thế và các nhà Hồng học có đưa ra bao nhiêu khảo chứng hay phỏng đoán về chương Giả Bảo Ngọc mộng du Thái Hư Ảo Cảnh này, kẻ thì nói Cảnh Huyễn tiên tử thực chất là hóa thân của Nguyệt Lão, người lại bảo muội muội tên Khả Khanh của Cảnh Huyễn chính là Tần Khả Khanh ngoài đời, đây là ẩn ý châm biếm mối quan hệ bất chính giữa Giả Bảo Ngọc và Tần Khả Khanh... nhưng có một điểm chắc chắn không thể nghi ngờ:
Trong nguyên tác, Cảnh Huyễn tiên tử đích thực là một kẻ làm thuê chính hiệu chốn thiên đình.
Sau khi thấu hiểu đạo ý chỉ trên tay thực chất là một bản thông báo bổ nhiệm bằng văn ngôn, thói quen nghề nghiệp bao năm đã thúc đẩy Tần Xu lập tức đưa ra phán đoán tương tự:
Cô, một vị thần linh vừa mới ra đời, không những chẳng có lễ ra mắt hay thời gian thích nghi, mà thậm chí vừa tiếp nhận tiên chỉ đã phải lập tức nhậm chức, bắt tay vào làm việc ngay. Sống là người của công sở, chết cũng mang linh hồn của kẻ làm thuê.
Haiz…Nghe qua thật là thê thảm.
Không chỉ có vậy, câu nói “Tư nhân gian chi phong tình nguyệt nợ, chưởng thế tục chi nữ oán nam si” nhìn thì có vẻ cao thâm, nhưng dịch sang ngôn ngữ thông thường thì sẽ dẫn đến một kết luận còn đáng sợ hơn cả chế độ làm việc "996":
Mọi sự tình liên quan đến ái tình trong thiên hạ, hóa ra đều do Thái Hư Ảo Cảnh cai quản!
Lượng công việc khổng lồ này khiến một kẻ từng giữ chức Chủ tịch Hội Liên hiệp Phụ nữ toàn quốc, tận tụy đến mức kiệt sức mà chết như Tần Xu cũng phải chột dạ: Thật đáng sợ, ngày đầu tiên nhậm chức đã muốn từ quan quy ẩn rồi.
Giữa lúc Tần Xu đang khổ sở nhìn chằm chằm vào đôi bàn tay trắng trắng, trong lòng đã soạn sẵn đơn từ chức và tính chuyện thu dọn hành lý tháo chạy, thì từ bên cạnh vang lên một giọng nói rụt rè, e lệ:
“Si Mộng tiên cô của Thái Hư Ảo Cảnh kính chào Cảnh Huyễn tiên tử, xin Tần quân thứ lỗi cho tiểu tiên vì tiếp giá chậm trễ.”
Nhiều năm chìm nổi chốn quan trường đã rèn luyện cho Tần Xu khả năng tinh lọc từ khóa từ một đống lời lẽ rườm rà. Chỉ trong chưa đầy một giây, cô đã nắm bắt được hai điểm mấu chốt:
Thứ nhất, cô nương này tự xưng là “Si Mộng tiên cô”, rõ ràng là một trong số những vị tiên tử xuất hiện cùng Cảnh Huyễn tiên tử trong Hồng Lâu Mộng.
Thứ hai, vị Si Mộng tiên cô này là cấp dưới của mình, nếu không nàng ta đã chẳng dùng từ tiếp giá. Kết hợp với đạo tiên chỉ vừa nhận được, rõ ràng hôm nay là ngày đầu tiên nàng nhậm chức.
Trong lòng Tần Xu lập tức bình tâm trở lại.
Dựa trên kinh nghiệm làm việc phong phú của mình, chỉ cần có thể thẳng thắn đối đãi với cấp dưới mới ngay từ lần gặp đầu tiên, xác định rõ phương hướng công việc và thiết lập mô hình phối hợp, thì sau này đôi bên có thể lược bỏ được rất nhiều lời khách sáo cùng những thủ tục nhân tình không cần thiết, chỉ việc xắn tay áo lên mà dốc sức làm việc.
Chính mình là người quản lý mới của Thái Hư Ảo Cảnh, Si Mộng tiên cô cũng là cấp dưới mới, đôi bên đều là lần đầu gặp gỡ, vừa vặn có thể trực tiếp dung hòa. Tần Xu lại càng không cần tốn tâm tư để đóng vai người tiền nhiệm, thật đúng là vạn sự khởi đầu nan nhưng lại hóa thuận lợi!
Thế là Tần Xu thỏa mãn đưa mắt nhìn sang. Chỉ thấy một vị mỹ nhân mắt sáng như nước mùa thu, y phục thướt tha, tóc đen như mây đang hai tay bưng mấy cuốn sổ sách, cúi đầu đứng bên cạnh mình.
Vị tiên tử tự xưng Si Mộng này quả thực không phụ hai chữ Si Mộng trong danh hiệu. Nếu nàng nguyện ý bước vào giấc mộng của phàm nhân, không biết sẽ có bao nhiêu kẻ vì nàng mà đắm chìm suốt đời, chẳng muốn tỉnh lại.
Mái tóc đen nhánh như mây được búi kiểu đọa mã quyến, nửa như buông lơi nửa như vấn lại, phong tình vạn chủng. Bộ vũ y trắng muốt như tuyết bay múa trước gió, tựa như sắp cưỡi gió mà đi, vạt áo uyển chuyển vô cùng. Quả nhiên là dáng vẻ yêu kiều yếu ớt, khiến người ta vừa thấy đã nảy sinh lòng mến mộ, muốn nâng niu trong lòng bàn tay, sợ rơi thì vỡ, ngậm trong miệng lại sợ tan, chỉ muốn giấu kín trong lòng để chở che bảo vệ.
Chỉ tiếc, Tần Xu không phải hạng người bình thường.
Cô là một kẻ làm thuê máu lạnh, vô tình.
Vì thế, đối mặt với vị tiên tử xinh đẹp động lòng người ấy, Tần Xu liền đi thẳng vào vấn đề bằng một câu hỏi vô cùng vô nhân tính:
“Ngươi có thể san sẻ cho ta bao nhiêu phần công vụ?”
Si Mộng tiên cô: “…… Ưm?!”
Sau một hồi ngẩn ngơ, Si Mộng tiên cô rụt rè tiến lại gần thêm một chút, cung kính thưa với Tần Xu:
“Xin Tần quân bớt giận. Thái Hư Ảo Cảnh tuy mang danh là nơi ‘tư nhân gian phong tình nguyệt nợ, chưởng thế tục nữ oán nam si’, nhưng thực chất lại không có bao nhiêu thực quyền.”
Khi bắt đầu nói vào chính sự, Si Mộng tiên cô tuy vẫn mang vẻ ngoài yếu ớt không gánh nổi việc nặng, nhưng tư duy lại rất minh bạch, báo cáo rành mạch trôi chảy. Đến những chỗ mấu chốt, nàng còn biết trích dẫn điển tịch để Tần Xu tham khảo, khiến Tần Xu có phần nhìn nàng bằng con mắt khác:
“Duyên nợ tơ hồng nơi nhân gian hiện nay đều do Nguyệt Lão cai quản, đó chính là điều mà người ta gọi là ‘nhân duyên thiên định’. Chỉ cần Nguyệt Lão đem sợi tơ hồng buộc hai người lại với nhau, thì trừ phi dùng pháp khí cực mạnh để chặt đứt, nếu không hai người đó dù sinh tử, già trẻ, giàu nghèo, đều sẽ bị trói buộc bên nhau cả đời.”
Nàng vừa nói vừa mở cuốn sổ trên tay, giải thích cho Tần Xu:
“Chỉ là nhân gian gần trăm năm nay, số lượng nam nữ kết đôi tăng vọt, khiến Nguyệt Lão có phần lo liệu không xuể. Bởi vậy, sau khi Nguyệt Lão đề đạt rằng cần có người san sẻ công việc, Thái Hư Ảo Cảnh mới được thành lập đúng lúc. Tần quân mời xem, đây chính là bản tấu chương mà Nguyệt Lão dâng lên Linh Tiêu Bảo Điện mấy ngày trước, tiểu tiên đã mang bản sao tới đây.”
“Hiện tại Thái Hư Ảo Cảnh chỉ phụ trách ghi chép lại cuộc đời của những đôi lứa do Nguyệt Lão se duyên vào sổ sách mà thôi. Hơn nữa, dưới trướng Tần quân còn có tiểu tiên, Chung Tình Đại Sĩ và Dẫn Sầu Kim Nữ, cả ba chúng ta sẽ vì ngài mà phân ưu. Ngài thật sự không cần lo lắng quá mức, xin hãy cứ yên tâm.”
Trong lúc trò chuyện, Si Mộng tiên cô đã dẫn Tần Xu vào trong điện. Ngay sau đó, có tiểu nữ đồng búi tóc hai bên bưng lên hai tách trà, hương thơm lạ kỳ lan tỏa khắp phòng, thanh khiết vô cùng.
Si Mộng tiên cô cung kính đứng hầu một bên, không hiểu sao trông nàng có vẻ rất chột dạ. Sau khi Tần Xu năm lần bảy lượt mời ngồi, nàng mới dè dặt ngồi xuống một góc ghế, giọng nói cũng nhỏ dần:
“Theo lý mà nói, đáng ra cả ba chúng tiểu tiên phải cùng nhau nghênh đón Tần quân.”
“Chỉ là cách đây không lâu, Nguyệt Lão vừa mới tác hợp cho một đôi tiên-phàm yêu nhau, việc ghi chép lại gặp đôi chút khó khăn. Chúng tiểu tiên trước đây chưa từng xử lý công vụ tương tự, nên mới chậm trễ việc nghênh giá. Xin Tần quân chờ cho giây lát, sau khi chúng tiểu tiên đăng ký xong cho cặp đôi này, sẽ lập tức trình toàn bộ sổ sách tơ hồng lên để ngài xem xét.”
Nàng cẩn thận quan sát sắc mặt Tần Xu, thấy nàng không có vẻ gì là không hài lòng, mới thở phào nhẹ nhõm rồi tiếp tục:
“Tần quân mới sinh, có lẽ chưa biết rõ. Ngài càng nhàn hạ thì càng chứng tỏ thuộc hạ có năng lực phân ưu, trong tầng trời thứ ba mươi ba này, ai ai cũng lấy đó làm hãnh diện. Chúng tiểu tiên nhất định sẽ tận tâm tận lực, hết lòng phò tá Tần quân, tuyệt đối không để ngài phải nhọc thân vì những vụn vặt tầm thường mà làm mất đi uy nghi.”
“Nhưng vì Tần quân vừa mới nhậm chức, dù ít dù nhiều cũng cần xem qua vài bản công văn… Xin Tần quân hãy tĩnh tâm, những công văn này nếu mỗi ngày dành ra hai canh giờ, chỉ cần mười ngày là có thể xem xong hết thảy.”
Tần Xu càng nghe càng thấy có gì đó không đúng. Cô nhẩm tính lại lượng công việc trong lòng, lập tức mừng rỡ khôn xiết:
Trời đất ơi, trên đời này còn có chuyện tốt như vậy sao? Mỗi ngày thời gian làm việc chỉ có bốn tiếng đồng hồ, hơn nữa nghe Si Mộng tiên cô giải thích, nếu cô làm việc quá nhiều thì cấp dưới còn thấy hổ thẹn, tự trách mình không làm tròn bổn phận? Nghe giọng điệu này, dường như đây còn là phong khí chung của toàn cõi Thiên giới?
Đối với một kẻ kiếp trước vì làm việc quá độ mà đột tử như cô, đây chẳng phải là miền đất hứa, là chốn đào nguyên lý tưởng sao!
Si Mộng tiên cô thấy thần sắc Tần Xu khác lạ, cứ ngỡ là nàng bị lượng công việc nặng nề kia làm cho kinh hãi. Trong lòng nàng cả kinh, thầm nghĩ tuyệt đối không được đắc tội với vị cấp trên xinh đẹp này, liền khẩn khoản khuyên nhủ:
“Sau khi xem xong công văn, chúng tiểu tiên nhất định sẽ mở tiệc chúc mừng. Xin Tần quân hãy nhẫn nại vài ngày….Tiểu tiên cam đoan, chỉ cần ngài vượt qua khoảng thời gian đầu nhậm chức này, về sau sẽ không còn bất kỳ chuyện vặt vãnh nào quấy rầy ngài nữa!”
Tần Xu: Không không không, ta hoàn toàn không thấy việc này là nhiều. Nói thật, mỗi ngày làm việc mười bốn tiếng ta còn chịu được, huống chi là bốn tiếng lẻ loi này, chỉ bằng một phần lẻ thời gian làm việc mỗi ngày ở kiếp trước của ta thôi. Thật là nhẹ tựa lông hồng, hạnh phúc quá đi mất!
Thế là, Tần Xu nở một nụ cười mãn nguyện, khẽ gật đầu, dự định sẽ bù đắp lại tất cả những ngày tháng làm việc vất vả ở kiếp trước tại nơi này:
Vậy thì ta sẽ không khách sáo nữa đâu, một tách trà, một bản văn kiện, thong thả xem hết một ngày luôn!
Si Mộng tiên cô thấy vậy cũng mỉm cười hài lòng, thầm nghĩ vị cấp trên mới này quả thực người đẹp tâm thiện, lại còn chịu thương chịu khó:
Thật tốt quá, tình nghĩa quân thần gắn bó, tương lai tốt đẹp như cá gặp nước đã ở ngay trước mắt rồi!
Hai người cùng mang theo nụ cười chân thành nhìn nhau, rõ ràng đều rất hài lòng với sự sắp xếp hiện tại.
Nào ngờ, vừa mới một giây trước Si Mộng tiên cô còn vỗ ngực cam đoan sẽ không có vấn đề gì, thì giây sau đã có một nữ tiên mặc áo bào gọn gàng, mang ủng đen, búi tóc kiểu linh xà xông thẳng vào. Nàng ta sụp xuống lạy Tần Xu, chưa kịp đứng dậy đã thở hổn hển vội vã báo:
“Báo!!!!!”
“Vị Thiên Tôn nương nương nhỏ tuổi nhất trong Chức Nữ tam tinh khi xuống nhân gian dạo chơi đã bị một gã phàm nhân trộm mất vũ y. Hắn còn lén nhìn nàng tắm rửa, định dựa vào đó mà ép nàng gả cho hắn. Kính xin Cảnh Huyễn tiên tử định đoạt, sự việc này phải ghi chép vào sổ sách như thế nào đây?”
Tần Xu, kẻ kiếp trước tận tụy đến mức kiệt sức mà chết, vạn lần không ngờ rằng mình đã cải tử hoàn sinh sang một thế giới khác mà vẫn phải lập tức nhậm chức, dốc sức làm việc.
Tần Xu cảm thấy tia sáng hy vọng về một cuộc sống nhàn nhã vừa mới nhen nhóm trong mắt đã bị lời thông báo của vị truyền lệnh quan kia dập tắt ngóm, lạnh thấu tận tâm can. Cô mặt không cảm xúc, chậm rãi đặt chén trà trong tay xuống. Dưới ánh nhìn lo lắng của hai vị tiên tử, cô bắt đầu điên cuồng tự thôi miên chính mình:
Tôi là tự nguyện tăng ca, tôi yêu công việc của tôi, công việc của tôi cũng yêu tôi!
Ghi chú: Bắt đầu từ chương này mình sẽ đổi danh xưng từ “cô” sang “nàng”. Do Tần Xu bắt đầu tiếp nhận thân phân mới.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-250407.png&w=256&q=75)