Cứ theo tình hình Tần Xu nắm bắt được, tại chốn tầng trời thứ ba mươi ba này, cái lối hành sự cấp dưới càng giống trâu ngựa, càng chứng tỏ cấp trên có tuệ nhãn nhìn người này, chẳng biết có bồi dưỡng cấp trên thành hạng phế vật vai không gánh nổi, tay chẳng xách xong hay không, nhưng chắc chắn có thể rèn luyện đám thuộc hạ thành những tay làm việc độc lập tài giỏi.
“Ta là Chung Tình Đại Sĩ của Thái Hư ảo cảnh, mạo muội tới báo cáo, xin Tần Quân thứ lỗi cho.”
“Hôm nay nghe tin Tần Quân sắp nhậm chức, chúng ta thật sự vạn phần vui mừng, nghĩ thầm Thái Hư ảo cảnh bao la rốt cuộc cũng có người thống ngự. Chúng ta dưới trướngTần Quân, nhất định có thể khai vật thành vụ, sắp xếp ngăn nắp, nên đã vội vàng chỉnh lý công văn để Tần Quân vừa nhậm chức là có thể phê duyệt ngay, tiết kiệm thời gian sức lực. Nào ngờ lại xảy ra sai sót bực này, thật khiến người ta không còn mặt mũi nào đối diện Tần Quân...”
Chung Tình Đại Sĩ vừa nói vừa cúi người vái dài sát đất. Si Mộng tiên cô vốn đã đứng hầu bên cạnh từ khi Chung Tình Đại Sĩ vội vã chạy tới, sau khi nghe tin cấp báo cũng biến sắc, giờ phút này liền cùng đồng nghiệp quỳ xuống. Cả hai đồng thanh, đem mọi lỗi lầm ôm hết vào mình:
“Nếu Tần Quân muốn theo luật xử phạt, chúng ta tuyệt không nửa lời oán thán!”
Các nàng kinh hãi khôn cùng, mà Tần Xu, một công dân tốt của thế kỷ 21, sinh ra dưới cờ đỏ còn kinh hãi hơn.
Đây là cái lề thói cổ hủ, chướng tai gai mắt gì thế này? Nếu không phải đang cần gấp rút xử lý chuyện của Chức Nữ, ta nhất định phải diễn cảnh tân quan nhậm chức đốt ba bó đuốc, mở đại hội tiểu hội suốt ba ngày trời để phê bình gắt gao cái tác phong quan liêu ở Thiên giới này mới được!
Chưa nói đến chuyện sự cố đột xuất này có phải lỗi của Thái Hư ảo cảnh hay không, lùi một vạn bước mà nói, dù có là “nồi” của Thái Hư ảo cảnh thì cũng phải theo đúng quy trình xử lý trước, truy cứu sau. Đợi khi xong việc, lại dựa theo nguyên lý cán bộ phải có bản lĩnh gánh vác, để một người phụ trách tổng thể như ta ra gánh vác mới đúng chứ? Sao các người vừa lên đã chủ động thỉnh tội, làm ta trông như loại sâu mọt chuyên đẩy nhân viên tạm thời ra chịu trận vậy.
Huống hồ, nếu thật sự luận tội, vẫn là do bên Nguyệt Lão se tơ hồng bừa bãi mới gây ra nhiễu loạn!
Mà nàng, Tân Xu con ong chăm chỉ đáng thương này, từ lúc chết đột tử vì làm việc quá sức ở kiếp trước đến nay còn chưa đầy mười phút, sau khi sang thế giới mới đã hoàn toàn chấp nhận thân phận mới của mình:
Sợ cái gì, chẳng qua là đổi địa điểm tiếp tục đi làm thôi mà.
Tự giác biến mình thành kẻ làm thuê lần nữa, Tần Xu lập tức đứng dậy, bước nhanh tới đỡ Si Mộng tiên cô và Chung Tình Đại Sĩ lên, lời ít ý nhiều:
“Hai vị nói nặng quá rồi, thật sự không cần phải như thế.”
Văn biền ngẫu của Tần Xu không tốt lắm, dù nàng có nỗ lực thế nào cũng chẳng thể thốt ra những lời phong nhã tinh tế, đối văn sắc sảo như dân bản địa tiên giới như Si Mộng tiên cô hay Chung Tình Đại Sĩ.
Nhưng từ khi tiếp nhận đạo tiên chỉ kia, nàng mơ hồ cảm nhận được, lời nàng nói ra giờ đây không còn là tiếng phổ thông chính thức của Hoa Quốc kiếp trước, mà là ngôn ngữ thông hành của Thiên giới:
Chỉ cần dùng ngôn ngữ này, viết văn tự này, thì ngoại trừ một số danh từ hiện đại đặc thù, người Thiên giới đều có thể nghe hiểu.
Vì thế, dựa trên nguyên tắc hiệu suất là trên hết, Tần Xu lập tức gạt bỏ những lời vòng vo vô ích, thành khẩn giải thích hướng xử lý với hai thuộc hạ, từ ngữ giản dị nhưng tình cảm chân thành:
“Mọi người đều là đồng liêu, còn phải cộng sự lâu dài, không cần thiết phải cung kính với ta đến mức này. Dẫu có muốn truy cứu trách nhiệm cũng phải phân định nặng nhẹ rõ ràng, sao có thể để cấp dưới vô tội chịu oan thay cho cấp trên? Trên đời làm gì có đạo lý ấy!”
“Ta chỉ hỏi một câu, trước lúc này, trong ba người các vị, ai là người đã nhúng tay vào việc này?”
Lúc đầu thấy Tần Xu bước tới, trong lòng Si Mộng tiên cô và Chung Tình Đại Sĩ vẫn còn chút sợ hãi, e rằng vị chủ nhân mới của Thái Hư ảo cảnh này có tâm địa đen tối trái ngược hẳn với dung mạo hoa nhường nguyệt thẹn kia, thấy tâm tình không vui là muốn ra tay đánh người.
Nào ngờ Tần Xu không hề buông một lời trách mắng, thậm chí còn hạ mình rời chỗ ngồi chỉ để nâng các nàng dậy, nàng còn từ chối đề nghị tự nhận lỗi theo lệ thường, bảo rằng gánh trách nhiệm phải rõ ràng đạo lý, không được tùy tiện đổ oan cho người!
Dự đoán của Tần Xu không sai, ở thế giới này, tác phong quan liêu của thiên giới ba mươi ba tầng trời quả thực vô cùng nghiêm trọng và đây cũng chỉ là một phần trong vô số tệ đoan tích tụ lâu ngày mà thôi, nếu không thì hồn phách nàng cũng chẳng bị hút từ nơi xa xôi vạn dặm tới đây.
Nhưng cũng chính vì người xử lý việc này là Tần Xu, nên cái thao tác làm rõ trách nhiệm, không được đùn đẩy vốn dĩ bình thường ở xã hội hiện đại, đặt vào chốn này lại trở thành hành động nhân nghĩa cao thượng mười phân vẹn mười.
Tần Xu vừa dứt lời, Si Mộng tiên cô lập tức cảm động đến rơm rớm nước mắt, ánh mắt nhìn nàng chẳng khác nào mèo thèm thấy cá. E rằng giờ đây Tần Xu có bảo nàng đi chết, Si Mộng tiên cô cũng chẳng thốt ra nửa chữ “Không”.
Chung Tình Đại Sĩ dù sao cũng bình tĩnh hơn đôi chút, theo bản năng định chối từ lễ tiết này, sợ hãi nói: “Tần Quân thật khiến chúng ta tổn thọ...”
Nhưng vừa định cử động, Chung Tình Đại Sĩ mới kinh ngạc phát hiện, với sức lực của mình, nàng thế nhưng không thể thoát ra khỏi đôi bàn tay trông có vẻ mảnh khảnh nhưng lại vô cùng hữu lực của Tần Xu.
Đôi tay đang nắm lấy cổ tay các nàng tựa như vòng bạch ngọc, lại bén chắc như kiếm hàn thiết, mang theo chút hơi lạnh se sắt nhưng đầy sức mạnh, lực đạo ôn hòa mà không cho phép khước từ:
Hai vị nữ tiên tu hành nhiều năm lại bị một Tần Xu vừa từ phàm nhân đầu thai thành Cảnh Huyễn tiên tử, mới nhậm chức được hai mươi phút, nhổ lên khỏi mặt đất nhẹ nhàng như nhổ củ cải.
Tần Xu thầm nghĩ: Nực cười, ta làm Chủ tịch Hội Phụ nữ suốt ba năm, lao vào tuyến đầu ngăn chặn bạo lực gia đình không biết bao nhiêu lần. Đôi tay này từng chặn đứng chổi lông gà, chai bia, gậy gỗ to bằng cổ tay, ấm nước bát cơm cho đến chậu đất, khi cần thiết ta còn có thể tay không đoạt dao sắc, nâng hai người các ngươi dậy quả thực là chuyện dễ như trở bàn tay.
Si Mộng tiên cô một tay dùng khăn lụa chấm nhẹ khóe mắt đỏ hoe, dáng vẻ quả thực khiến người ta thương xót, vừa mồm miệng rõ ràng báo cáo:
“Bẩm Tần Quân, Thái Hư ảo cảnh mới thành lập chưa đầy mấy ngày, chúng ta tự biết tài hèn đức mỏng, không dám tùy tiện gánh vác trọng trách, hơn nữa tơ hồng từ Nguyệt Lão điện lại đưa tới muộn, ba người chúng ta từ trước tới nay chỉ biết có việc này, chứ chưa từng chạm tay vào, mới dẫn đến sự sai sót này...”
Tần Xu xem như đã hiểu rõ:
Khá khen cho cái gánh nợ tiên phàm luyến này, đúng là một mớ bòng bong rắc rối.
Chắc hẳn bên Nguyệt Lão cũng thấy việc se tơ hồng này chẳng mấy vẻ vang nên mới đùn đẩy hết lần này đến lần khác, đợi đến khi giấy không gói được lửa mới vội vàng chuyển giao cho Thái Hư ảo cảnh. Như vậy, chuyện xảy ra là ở Thái Hư ảo cảnh chứ chẳng liên quan gì đến Nguyệt Lão điện.
Còn về phần ai chịu tội, dù là Si Mộng tiên cô, Chung Tình Đại Sĩ, Dẫn Sầu Kim Nữ bị đẩy ra làm kẻ thế thân theo lệ thường hay là vị Cảnh Huyễn tiên tử mới nhậm chức Tần Xu, thì có can hệ gì đến một Nguyệt Lão điện thanh thanh bạch bạch kia đâu?
Tần Xu càng phẫn nộ, thần sắc lại càng bình tĩnh. Gương mặt mỹ nhân vốn vì nhiều năm lao lực mà thiếu khí sắc, tái nhợt, lúc này lại khẽ hiện lên một nét cười, tựa như cành mai lạnh tạc từ bạc ròng, đẹp thì đẹp thật, nhưng lại khiến người ta nhìn vào mà thấy chột dạ, sống lưng lạnh toát:
“Nếu đã như thế, chuyện này chẳng liên quan gì đến Thái Hư ảo cảnh cả. Dẫu chúng ta có tiếp nhận xử lý, thì sau khi xong việc, người đứng đầu chịu trách nhiệm chính phải là vị chủ nhân Thái Hư ảo cảnh như ta đây.”
Lời này đối với Si Mộng tiên cô và Chung Tình Đại Sĩ mà nói, chẳng khác nào thấy xe vàng của Hy Hòa mọc lên từ phía Tây lặn xuống phía Đông, thực sự như một đạo thiên lôi giáng xuống, khiến cả hai sững sờ không thốt nên lời.
Đón lấy ánh mắt càng thêm kinh ngạc và cảm kích khôn nguôi của họ, Tần Xu tiếp tục:
“Làm phiền hai vị chuyển lời tới Dẫn Sầu Kim Nữ, người đang bận rộn chỉnh lý sổ sách không thể tới đây, cứ nói đây là lời tự miệng Tần Xu ta nói, bảo nàng đừng lo lắng. Nếu việc này ba vị đều chưa từng nhúng tay, hiện tại chúng ta cùng gánh vác, mà ta là chủ nhân Thái Hư ảo cảnh, tự nhiên phải ở vị trí này, lo liệu việc này, thống lĩnh toàn cục, gánh vác trách nhiệm.”
“Ta nguyện hướng bao mươi ba tầng trời mà thề, đại cục hệ trọng ta sẽ dốc sức gánh vác, tuyệt không để chuyện này khiến chư vị phải chịu oan ức nửa phân!”
Si Mộng tiên cô kinh hãi định lên tiếng can ngăn, nhưng Chung Tình Đại Sĩ lại nhìn ra được vị Cảnh Huyễn tiên tử này thiên tính chính trực, nói được làm được, quả là bậc cao thượng. Nàng thầm hạ quyết tâm sẽ dốc lòng theo phò tá, liền giải thích quy trình xử lý cho Tần Xu nghe, dù sao Tần Xu đã quyết chí gánh vác, nếu xử lý khéo léo một chút thì sau này cũng đỡ khổ:
“Chuyện này can hệ trọng đại, là vụ tình yêu tiên phàm đầu tiên qua tay Thái Hư ảo cảnh. Nếu ghi chép đúng sự thật, mặt mũi của Thiên Tôn nương nương sẽ khó lòng giữ được, chiến tích của Tần Quân cũng bị ảnh hưởng, nhưng nếu không ghi chép đúng sự thật, lại trái với bản chức của Thái Hư ảo cảnh.”
Si Mộng tiên cô cũng không khuyên thêm nữa, ngược lại giúp Tần Xu phân tích lợi hại, uyển chuyển nói:
“Theo lệ thường là phải tô điểm cho hào nhoáng bên ngoài một chút. Bên Nguyệt Lão không thể đắc tội quá mức, dù sao sau này vẫn còn phải qua lại nhiều, nhưng nếu ghi chép tình hình thực tế, đợi trăm năm sau khi tên phàm nhân kia hồn quy địa phủ, Thiên Tôn nương nương vô cớ chịu nhục, trong lòng phẫn hận, chẳng lẽ không dỡ bỏ hai bên chúng ta sao? Nếu không thì cái gánh nặng này cũng chẳng bị Nguyệt Lão đá sang đây.”
“Dĩ vãng chuyện tiên phàm yêu nhau tuy hiếm, nhưng không phải không có. Muội tử của Ngọc Đế là Vân Hoa Tam công chúa từng hạ phàm kết đôi với người phàm Dương Thiên Hữu, sinh hạ một con trai, sau đó Vân Hoa Tam công chúa vì tội người chồng ở trần tục mà bị phán trấn áp tại Hoa Sơn. May thay người con này thiên tính chính trực, trung nghĩa vẹn toàn, lực phách Hoa Sơn cứu mẫu thân, sau lại trợ Chu phạt Trụ, chiến công hiển hách, nhục thân thành thánh, được phong Thanh Nguyên Diệu Đạo Chân Quân.”
Tần Xu đang mờ mịt nghĩ thầm sao chuyện này nghe quen thế, thì nghe Chung Tình Đại Sĩ tiếp lời Si Mộng tiên cô, nàng liền gạt sự quen thuộc quái dị kia ra sau đầu, chuyên tâm nghe hai vị cấp dưới giàu kinh nghiệm phân tích:
“Bởi vậy có thể thấy, chỉ cần miêu tả nhiều về những điểm tốt đẹp trong cuộc sống mỹ mãn của hai người, còn những chỗ không tốt thì lướt qua đại khái, là có thể tạo được vẻ hào nhoáng bên ngoài. Tần Quân xem, hiện nay ở thiên giới, ai mà không biết Thanh Nguyên Diệu Đạo Chân Quân văn võ song toàn, công cao vọng trọng? Còn ai lại đi cười nhạo ngài ấy có người mẹ đẻ từng nhớ trần tục hạ giới, bị trấn áp nơi ngục hình?”
“Chuyện hôm nay, nếu dùng Xuân Thu bút pháp, miêu tả nhiều hơn về tình cảnh tốt đẹp sau khi Thiên Tôn nương nương kết hôn với phàm nhân, ca ngợi tương lai sáng lạng mẫu từ tử hiếu, cần cù làm giàu của gia đình họ, viết ít đi những hành vi ti tiện của gã phàm nhân kia, ngược lại nhấn mạnh ưu điểm chịu thương chịu khó dẫu xuất thân bần hàn, thì khi Thiên Tôn nương nương trở về, mặt mũi cũng không có gì trở ngại.”
Đây quả thực là một kiến nghị kiểu ba phải, vừa không đắc tội bên nào, vừa có thể giúp Tần Xu tích lũy chiến tích. Nhìn thần sắc của Si Mộng tiên cô và Chung Tình Đại Sĩ, có lẽ lối hành sự này ở Thiên giới đã được coi là công bằng hiếm thấy.
Nhưng Tần Xu thì không thể chấp nhận nổi.
Nàng im lặng một lúc, mặt không cảm xúc chậm rãi lặp lại: “Theo lệ thường sao?”
“Tiên phàm chi phong tình nguyệt nợ, chưởng thế tục chi nữ oán nam si...” Vị nữ tiên mỹ mạo trẻ tuổi, trông chỉ chừng mười tám mười chín, khẽ rủ mắt, nghiêm túc đọc lại mười sáu chữ trên đạo kim chỉ kia, sau đó ngước mắt khẽ cười. Chỉ là ý cười ấy không chạm tới đáy mắt tĩnh lặng như giếng cổ:
“Nếu đã như vậy, từ nay về sau, ta chính là luật pháp hoàn toàn mới.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)