Tần Xu bỗng nhiên tạ thế.
Linh hồn của nữ tử tóc đen lơ lửng giữa linh đường trang nghiêm u tịch, nhìn xuống dòng người phúng viếng đông đúc không ngớt. Cô mang tâm tình phức tạp, quay sang hỏi hai vị Quỷ sai với hai sắc đen trắng bên cạnh:
“Các người chẳng phải đã nói, đợi mọi người phúng viếng xong xuôi, tôi liền có thể đi cùng hai vị rồi sao?”
Sắc mặt Hắc Vô Thường đã đen kịt tựa như y phục trên người hắn. Ngược lại, thần sắc của Bạch Vô Thường còn miễn cưỡng xứng với danh xưng Nhất Tiếu Đăng Thiên trong truyền thuyết dân gian, hắn cười khổ đáp lời Tần Xu:
“Đúng là vậy, thưa vị khách quý.”
Tần Xu cúi đầu nhìn linh cữu phủ lá quốc kỳ trong tủ kính, lại ngẩng đầu nhìn đội ngũ phúng viếng dài ít nhất hai mươi trượng ngoài cửa, thở dài, uyển chuyển đề nghị:
“Nhưng đây đã là ngày thứ ba rồi. Hay là hai người cứ đưa tôi đi trước đi?”
Hắc Vô Thường rốt cuộc cũng mở miệng, giọng nói của hắn lạnh lẽo cứng nhắc, không rõ là trời tính như thế hay do lần sai sót trong công tác tiếp dẫn này mà sinh xấu hổ: “Chỉ là ngoài ý muốn, chủ yếu là chúng tôi không lường được cô lại được kính yêu đến thế. Nhưng quy trình vẫn là quy trình, không thể làm loạn.”
Trong lúc bọn họ trò chuyện, hàng dài người phúng viếng vẫn tiếp tục nối dài, hiển nhiên một sớm một chiều chưa thể rời đi. Dẫu sao nhàn rỗi cũng là nhàn rỗi, Bạch Vô Thường vốn tính tình hòa nhã liền bắt chuyện với Tần Xu, nghi hoặc hỏi:
“Sao cô lại vội vàng rời đi thế? Đổi lại là người thường, ai chẳng mong kẻ đưa tiễn mình càng đông càng tốt, có thể nán lại nhân gian thêm giây nào hay giây nấy.”
Tần Xu thập phần kinh ngạc: “Anh đang nói chuyện quái quỷ gì vậy? Tôi đã nằm trong tủ đông lạnh ba ngày rồi, chuyện này hoàn toàn không phù hợp với quy hoạch phát triển bảo vệ môi trường, giảm thiểu khí thải!”
Bạch Vô Thường trầm mặc một lát: “Nhưng vốn dĩ tôi là quỷ, nói đương nhiên là chuyện ma quỷ rồi.”
Tần Xu: “... Làm phiền rồi, anh tiếp tục đi.”
Bạch Vô Thường: “Không không không, ngươi nói tiếp đi. Thành thật mà nói, ở chốn quan trường mà leo lên được vị thế như cô, rất ít ai còn trẻ mà đã làm việc quá độ đến mức đột tử, tôi muốn nghe xem cô có an bài gì cho hậu sự của mình không.”
Tần Xu suy nghĩ một chút, thành khẩn đáp: “Nói thật lòng, nếu không phải tại tôi đột ngột qua đời không kịp trối trăng, thì thế nào tôi cũng phải viết một bản di chúc, yêu cầu không cần tổ chức nghi thức truy điệu, nhanh chóng hỏa táng, rồi đem tro cốt chôn ngay trước cửa cô nhi viện nơi tôi lớn lên là được.”
Bạch Vô Thường khó hiểu: “Khoan đã, tại sao lại chôn trước cửa? Người qua kẻ lại, dẫm đạp lên thì có gì tốt đâu?”
Tần Xu đáp ngay: “Nếu mùa đông lại có kẻ nửa đêm mang trẻ nhỏ đến bỏ trước cửa viện, tôi có thể bật nắp quan tài hiện hồn ra mà bay, đánh thức bảo vệ ra nhặt đứa bé, tránh để xảy ra án mạng vì giá rét.”
Đang lúc Tần Xu và Bạch Vô Thường trò chuyện rôm rả, đột nhiên từ cuối hàng người vang lên một trận tiếng khóc xé lòng, mơ hồ còn nghe thấy những tiếng gào khóc: “Người tốt không trường mệnh”, “Ý trời bất công”, “Dựa vào cái gì chứ”...
Ba vị quỷ hồn đồng thời bay cao hơn một chút, nhìn theo tiếng động thì thấy cuối hàng là hai mẹ con vừa phong trần mệt mỏi đặt chân đến, chiếc xe khách đường dài chở họ vừa mới lăn bánh rời đi.
Vị phụ nữ trung niên y phục giản dị vừa khóc vừa đấm ngực dậm chân, gần như muốn dập đầu xuống đất, khóc đến ngất lịm đi, bên cạnh bà là cô con gái có vài phần tương tự, hốc mắt đỏ bừng, cố nén bi thương, định mở lời khuyên nhủ nhưng lại tự làm chính mình bật khóc.
Cảnh tượng này trong ba ngày qua đã diễn ra không biết bao nhiêu lần, nhưng tình cảm của hai mẹ con này quá đỗi chân thành, quá đỗi xúc động, khiến Bạch Vô Thường cũng bắt đầu hoài nghi về sổ sinh tử của Tần Xu:
“Cho phép tôi mạo muội hỏi một câu, chẳng phải cô không có người thân sao? Xuất thân từ cô nhi viện, độc thân đến nay, không có bạn đời cũng chẳng có con nuôi, tôi nhớ không lầm chứ?”
Tần Xu mỉm cười hiền hậu: “Anh có ý kiến gì với kẻ độc thân thì cứ việc nói thẳng.”
Bạch Vô Thường liên tục xua tay: “Không không không, tôi chỉ tò mò là tại sao họ lại khóc thương tâm đến thế? Theo kinh nghiệm tiếp dẫn hồn ma nhiều năm của tôi, khóc đến mức này thì tám chín phần mười phải là người thân cốt nhục mới đúng.”
Tần Xu cẩn thận nhận diện gương mặt hai mẹ con nọ, chợt nhận ra: “Có lẽ vì tôi từng giúp bà ấy một chút việc nhỏ.”
Bạch Vô Thường: “Tôi cảm thấy cái ‘việc nhỏ’ cô nói chắc chắn chẳng nhỏ chút nào đâu, kể chi tiết cho tôi nghe xem? Dẫu sao họ cũng đã đến rồi, cô cũng sắp đầu thai, chúng ta nhàn rỗi vẫn là nhàn rỗi.”
Tần Xu: “Người cũng đã khuất, ‘nhàn rỗi vẫn là nhàn rỗi’ cùng với ‘đến cũng đã đến rồi’, ba câu này gộp lại, tôi thật sự không tìm được lý do để khước từ, nói tóm lại, đó là vụ hòa giải gia đình đầu tiên khi tôi vừa mới nhậm chức năm thứ nhất.”
Bạch Vô Thường nghiến răng nghiến lợi: “Đáng hận, sớm muộn gì tôi cũng phải tra sổ sinh tử của gã này xem bao giờ anh ta mới chết.”
Tần Xu trầm mặc một lát, chân thành kiến nghị: “Hay là chúng ta đi muộn một chút?”
Hắc Vô Thường vốn luôn cảm thấy Tần Xu và Bạch Vô Thường trò chuyện như đang diễn tấu hài nên không muốn gia nhập, lúc này cũng bị lời đề nghị của Tần Xu làm cho hứng thú, phá lệ góp lời:
“Nói rõ hơn xem?”
Tần Xu: “Chuyện kể ra thì dài... Tóm lại, sau khi tòa án tỉnh phán quyết ngoại tình không tính là rạn nứt tình cảm nên không thể ly hôn, tôi với tư cách là Chủ tịch Hội Phụ nữ đã tự mình ký đơn, cưỡng chế cho bà ấy và chồng ly thân. Ba năm sau, lấy lý do thời gian ly thân quá dài dẫn đến tình cảm rạn nứt, tôi giúp bà ấy thoát khỏi khổ hải, đồng thời gọi điện cho phía cảnh sát, tăng cường lực lượng truy quét các tệ nạn phi pháp.”
Trong tiếng nghi hoặc “Nhưng gã đàn ông kia chẳng phải vẫn còn sống sao” của Bạch Vô Thường khi đang lật sổ sinh tử, Tần Xu tiếp tục nói:
“Sau khi ông ta và bà ấy ly thân, tôi đã khuyên luật sư liên tục theo dõi tình trạng tài chính của nhà trai. Quả nhiên, sau khi mất đi sự khuyên ngăn của người vợ, kẻ này càng thêm trầm mê bài bạc, trước sau tham ô công quỹ lên đến năm triệu tệ. Ngay khi bọn họ vừa hoàn tất thủ tục ly hôn, tôi và luật sư lập tức đệ trình chứng cứ khởi tố. Phán quyết đã được đưa ra, hai ngày nữa chính là ngày thi hành án tử hình bằng hình thức tiêm thuốc.”
Sau khi Tần Xu dứt lời, Bạch Vô Thường cũng nhìn thấy dòng chữ đỏ thẫm “Thọ mệnh còn lại hai ngày” trên sổ sinh tử, nhất thời bội phục Tần Xu sát đất, chỉ là còn một điều chưa hiểu:
“Khoan đã, tại sao phải đợi ly hôn xong mới phán tử hình gã đó? Theo tôi, loại phụ lòng bạc nghĩa này chết càng sớm càng tốt.”
Tần Xu kiên nhẫn giải thích: “Anh thấy cô gái trẻ tuổi kia không? Gần mực thì đen nhưng cô ấy lại như đóa sen thanh khiết, đó chính là nữ Viện sĩ trẻ tuổi nhất trong lịch sử Hoa Quốc, tiền đồ rạng rỡ biết bao, tôi nhìn mà thấy trong lòng nhẹ nhõm. Đợi ly hôn xong mới phán quyết là để hồ sơ phạm tội của người cha không thể ảnh hưởng đến cô ấy, có thế cô ấy mới thuận lợi dấn thân vào con đường chính trị!”.
Bạch Vô Thường tức khắc lâm vào trầm mặc, ngay sau đó nhanh chóng lật xem sổ sinh tử trong tay, động tác nhanh đến mức để lại tàn ảnh, tiếng lật giấy “ào ào” tựa như mưa rào tầm tã.
Tần Xu không hiểu anh ta đang tìm kiếm điều gì, tưởng rằng anh ta đang tra mệnh số của gã bài bạc kia, liền hảo tâm nhắc nhở: “Chắc chắn là hai ngày sau, đừng tìm nữa, trí nhớ của tôi rất tốt, không nhầm đâu. Anh đã đợi tôi ba ngày rồi, hay là đợi thêm chút nữa rồi đưa gã đó đi cùng luôn, đỡ phải đi lại một chuyến?”
Tuy nhiên, lời của Tần Xu không ngăn được Bạch Vô Thường. Vị Quỷ sai kinh nghiệm phong dày này hiếm khi thất thố đến thế, một lúc lâu sau mới dừng tay, mặt đầy kinh hoàng ngẩng đầu nhìn Tần Xu, run giọng hỏi:
“Cô nói lại lần nữa, cô tên là gì?”
Tần Xu đầy vẻ mờ mịt lặp lại tên mình: “Tần Xu. Tần trong ‘Tần Vương quét lục hợp’, Xu trong ‘Tĩnh nữ kỳ xu’.”
Cô vừa dứt lời, ngay cả Hắc Vô Thường vốn điềm tĩnh nhất cũng trợn tròn mắt, Bạch Vô Thường càng thất thanh kinh hô: “Diêm La đại vương tại thượng, hóa ra là cô! Tôi đã bảo sao càng nghe càng thấy quen tai!”
Tần Xu trong trạng thái quỷ hồn từ từ vặn vẹo trên không trung tạo thành hình một dấu hỏi chấm: ?
Bạch Vô Thường hảo tâm giải thích: “À, quên mất cô vừa mới chết nên chưa hiểu rõ tình hình dưới địa ngục. Tóm lại, trong ba năm cô tại chức, không ít kẻ xuống địa ngục đều căm thù cô thấu xương, đêm nào nằm mơ cũng lảm nhảm mong cô sớm ngày xuống đây bầu bạn với bọn họ.”
Tần Xu nổi giận, ra sức phản bác: “Nói bậy, nhân duyên của tôi cực kỳ tốt!”
Bạch Vô Thường: “Hai năm trước, có gã đàn ông thường xuyên bạo hành vợ, người vợ không chịu nổi đã phản kháng dẫn đến ngộ sát, tòa án cho rằng người vợ phạm tội có dự mưu, tuyên án chung thân…”
Tần Xu đáp ngay: “Sau khi biết chuyện, tôi đã huy động nhân viên hữu quan giúp cô ấy biện hộ thành công, đó là phòng vệ chính đáng, không được ngồi tù. Đồng thời cô ấy với tư cách là vợ và người bị hại, theo lý nên tiếp quản toàn bộ gia sản không nợ nần của nhà trai.”
Bạch Vô Thường: “Một năm trước, có gã đàn ông vì mưu đồ tài sản của vợ đã phanh thây vợ trong đêm, sau đó đem nấu chín rồi phi tang xuống biển, tòa án tuyên án mười năm tù ….”
Tần Xu kháng nghị: “Tôi thấy không hợp lý. Người vợ phản kháng bạo hành thì bị coi là phạm tội có dự mưu, tại sao người chồng phanh thây vợ lại được giảm án? Sau khi tôi đích thân đi biện hộ, tòa án đã sửa bản án thành tử hình, thi hành ngay lập tức, thuận tiện đem di sản của hắn bồi thường cho cha mẹ người bị hại. Người chết không thể sống lại, nhưng có chút gì đó bù đắp vẫn hơn không.”
Bạch Vô Thường: “Tháng trước, một phụ nữ bị lừa bán mười năm tìm được cha mẹ ruột, nhưng gã chồng và cha mẹ chồng lại khổ sở níu kéo, nói tám đứa con không thể không có mẹ, thỉnh cầu Hội Phụ nữ giúp đỡ người này quay về với gia đình.”
Tần Xu bình tĩnh: “Thật khéo nha, tháng trước nhờ sự nỗ lực của tôi, dự luật đồng phạm cho kẻ mua và kẻ bán đã được thông qua. Nhà trai cả nhà đều vào tù, nhà gái ôm gia sản chạy trốn trong đêm. Sau khi chúng tôi hợp tác với cảnh sát còn thuận tiện triệt phá một đường dây buôn người phi pháp, khoảng chừng một trăm tên buôn người đã đền tội.”
Bạch Vô Thường thở dài: “Vậy thì không sai rồi, bọn chúng luôn mồm nhắc đến chính là cô. Không biết bao nhiêu ác quỷ dưới địa ngục đang mài đao soàn soạt, nghiến răng nghiến lợi trông ngóng cô chết đấy.”
Tần Xu bỗng cảm thấy có chút hoảng hốt: “Tạm thời cho tôi hỏi một chút, dưới địa ngục có hợp đồng bảo hộ lao động không? Đặc biệt là về phương diện bảo đảm an toàn... Vị này ơi! Các anh phải bảo đảm an toàn thân thể cho quỷ hồn chứ!”
Bạch Vô Thường bất đắc dĩ nói: “Vị này nghe tôi nói này, chúng tôi đúng là có điều lệ cấm tư đấu, nhưng vấn đề là kẻ hận cô quá nhiều, nói hàng ngàn hàng vạn cũng không ngoa, chúng ta e là quản không xuể...”
Đang lúc Bạch Vô Thường và Tần Xu đang giằng co về việc “Địa ngục rốt cuộc có quản chuyện lén trả thù hay không”, Khóa Hồn Liên trong tay Hắc Vô Thường bỗng nhiên rung lên ba tiếng giữa hư không, tiếng kim loại va chạm leng keng tựa như tiếng kiếm reo.
Nói cũng kỳ lạ, Khóa Hồn Liên vừa vang lên, Hắc Vô Thường, kẻ trước đó còn khăng khăng phải đợi tất cả người phúng viếng rời đi mới được đưa Tần Xu đi dường như vừa nhận được thông báo vô thanh nào đó, lập tức đổi giọng, thanh âm lãnh túc:
“Giờ lành đã đến, tân hồn khởi hành! Người chết Tần Xu, khởi….”
Trong phút chốc âm phong nổi lên dữ dội, ngọn gió mang theo hơi thở của nước sông Vong Xuyên tràn ra từ Quỷ môn quan đang mở rộng, nâng Tần Xu lên. Khóa Hồn Liên lạnh lẽo tựa như hắc xà uốn lượn quấn lấy cổ cô.
Giây phút đó, Tần Xu nghe thấy từ phía bên kia Quỷ môn quan vọng lại tiếng cười thâm độc, đắc ý của hàng ngàn hàng vạn ác quỷ.
Thông thường khi đến quy trình này, dù người trước đó có trấn định đến đâu cũng sẽ run rẩy hai chân, lòng tràn đầy sợ hãi, thậm chí có kẻ còn khóc lóc thảm thiết, hành động mất kiểm soát, không tiếc hứa hẹn dâng cho hai vị Quỷ sai núi vàng núi bạc chỉ mong kéo dài thêm chút dương thọ.
Tuy nhiên, trên mặt Tần Xu không hề có nửa điểm sợ hãi, nàng chỉ thu lại vẻ đùa cợt trước đó, khẽ thở dài một tiếng:
“Đáng tiếc, thật đáng tiếc. Công lao ba năm, chung quy vẫn chưa đủ.”
Sau tiếng thở dài ấy, cô không nói gì thêm, chỉ cúi đầu búi cao mái tóc dài, dáng vẻ y hệt như những lần cô chuẩn bị đi công tác trong ba năm qua, dường như thứ cô sắp dấn thân vào không phải là cái chết, mà chỉ là một công việc bình thường như mọi ngày.
Giây tiếp theo, khi cô ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn về phía cánh cửa đen ngòm kia mang theo sự quyết tuyệt không chút ngoái đầu, cứng cỏi và kiên định tựa sắt đá.
Sợi xích đen tuyền tương phản với làn da trắng nõn, càng tôn lên vẻ đẹp thuần khiết mà lạnh lùng như băng tuyết. Ngay cả hai vị Quỷ sai có tâm trí kiên định nhất, trong thoáng chốc cũng nảy sinh ảo giác:
Ánh mắt cô tựa như một thanh bảo kiếm tuyệt thế vừa ra khỏi vỏ, có thể chém đứt mọi điều ghê tởm và những vận mệnh bất công trên thế gian này!
Dưới khí thế ấy của Tần Xu, Bạch Vô Thường, người vừa rồi còn trò chuyện vui vẻ với cô cũng phải hạ thấp giọng, uyển chuyển khuyên nhủ:
“Tần Xu, hãy nhìn nhân gian lần cuối đi, chuyến này đi rồi sẽ không bao giờ trở lại nữa.”
Vì thế, Tần Xu nghe theo, quay đầu nhìn linh đường của mình lần cuối.
Thứ đầu tiên cô thấy là linh cữu được bao phủ bởi lá quốc kỳ, sắc đỏ rực rỡ như rạng đông, liệt liệt như lửa. Thứ hai cô thấy là di ảnh của chính mình giữa ngàn đóa kim cúc, tóc đen búi cao, ánh mắt trầm tĩnh. Cái nhìn cuối cùng, cô thấy bức trướng phúng điếu do một bậc thầy thư pháp gửi tặng, mực đen đậm nét trên dải lụa trắng dài, tựa như huyết lệ:
Tần Quân mất, lan héo núi nghiêng. Châu trầm viên vỡ, ngọc nát thành tan.
Nhật nguyệt lu mờ, non sông tạc tiếng. Ngàn năm vạn đại, vẫn mãi bi thương.
Những người đến tế bái cô, tất cả đều là những người từng chịu ơn cô, từng nghe danh tiếng tốt đẹp của cô, tự nguyện đến để tiễn đưa cô. Không cần tiền mua hiếu tử hiền tôn, không cần đơn vị điểm danh cử quần chúng xem lễ, vẫn có muôn người đổ ra đường, vây quanh linh cữu tiễn đưa.
Tiếng khóc ai oán không ngớt bên tai, khói hương nghi ngút theo gió bay xa vạn dặm, tiếng chuông thanh lãnh vang vọng ngân dài. Nghi thức tiễn biệt xem chừng còn phải kéo dài thêm một ngày nữa, bởi dựa theo số lượng thỉnh nguyện trên mạng có thể thấy, vẫn còn không ít người đang trên đường, không ngừng tăng tốc chỉ mong được gặp cô lần cuối.
Chỉ tiếc, Tần Xu rốt cuộc không thể nhìn thấy nữa.
Cô đối mặt với tiếng cười càng thêm càn rỡ của lũ ác linh, ngược dòng gió lạnh thấu xương của âm phủ, hất mái tóc dài, sải bước tiến về phía trước, nói đi là đi, không thèm nhìn lại phía sau lấy một lần, quả là tính tình tiêu sái, cầm được thì cũng buông được. Hành động này ngược lại đã bỏ xa hai vị Quỷ sai đang sững sờ vì vừa nhận được thông báo lâm thời từ Diêm La đại vương.
Cũng may là Tần Xu đi nhanh.
Nếu không, dựa vào bản lĩnh nhìn thấu mọi việc của cô, chỉ cần nghe thấy tiếng thì thầm của Hắc Bạch Vô Thường là có thể đoán ra mệnh cô chưa tận, thậm chí còn được trải nghiệm thực tế cảm giác thế nào là: “Một giây trước tôi vừa chuẩn bị tinh thần khẳng khái hy sinh để xuống địa ngục, kết quả giây sau lại sống lại, làm cho vẻ hiên ngang lúc nãy trông thật là đáng xấu hổ.”
Ở nơi Tần Xu không nghe thấy được, Hắc Bạch Vô Thường đang ghé tai nhau lầm rầm.
Bạch Vô Thường hỏi: “Chính là cô ấy sao? Hãy xác nhận kỹ rồi mới được buông tay.”
Hắc Vô Thường đang cầm Khóa Hồn Liên, cũng là người đầu tiên nhận được thông báo mới nhất của Diêm La đại vương, hiếm khi nói nhiều một lần:
“Chủ tịch Hội Phụ nữ trẻ tuổi nhất lịch sử Hoa Quốc, sau ba năm nhậm chức thì tạ thế do làm việc quá độ, đức cao trọng vọng, nhân dân kính yêu, không sai, chính là cô ấy. Diêm La đại vương đặc biệt thông báo, nói cô ấy mệnh cách quý trọng lại công đức viên mãn, sổ sinh tử không thể ghi hết mệnh số của loại người này. Chuyện chuyển thế trọng sinh của cô ấy không cần đi qua quy trình của địa ngục, địa ngục không giữ nổi người như cô ấy, trực tiếp buông Khóa Hồn Liên ra là được, xem cô ấy được thổi đi đâu, thì chính là nơi đó cần.”
Bạch Vô Thường vừa nhìn Hắc Vô Thường buông Khóa Hồn Liên, vừa thả hồn suy tưởng, đột nhiên nảy ra ý nghĩ kỳ lạ: “Nói vậy, nếu cô ấy thổi tới Thiên Đình, chẳng lẽ là trên đó cần người sao?”
Suy đoán này quả thực quá vượt ngoài quy chuẩn, ngay cả Hắc Vô Thường vốn sắt đá cũng bị giả thuyết này làm cho bật cười khô khốc: “Sao có thể chứ, ha ha.”
Bạch Vô Thường: “... Đúng vậy, sao có thể chứ, ha ha.”
Hai người nhìn nhau trầm mặc trong ba giây, đột nhiên đồng thời ló đầu nhìn về phía Quỷ môn quan, ngay sau đó phát hiện ra một sự thật khiến họ bàng hoàng:
Họ vừa mới buông Khóa Hồn Liên, hồn phách của Tần Xu đã biến mất không còn tăm hơi khỏi thế giới này, mà đây rõ ràng là một hiện tượng cực kỳ bất thường!
Sinh hồn đầu thai, chỉ cần kiếp sau vẫn ở nhân gian, thì ít nhiều vẫn mang theo quỷ khí, có thể bị Quỷ sai như Hắc Bạch Vô Thường truy tung cho đến giây cuối cùng, thẳng đến khi thực sự giáng sinh ở nhân gian mới chuyển biến hoàn toàn từ “Quỷ” thành “Người”.
Chính vì thế, trong nhiều bộ chí dị quỷ thần như Liêu Trai Chí Dị, Tử Bất Ngữ, Sưu Thần Ký, mới có vô số câu chuyện sau khi đầu thai vẫn nhớ rõ tiền kiếp. Những câu chuyện này dù cách biệt về thời gian và địa lý, nhưng bản chất vẫn giống nhau, đó chính là di chứng của việc tân quỷ trực tiếp đi đầu thai.
Nhưng hiện tại, hồn phách của Tần Xu lại biến mất sạch sành sanh khỏi thế giới này, như trâu đất xuống biển không để lại dấu vết, giống như người này chưa từng tồn tại vậy, thật sự là trời mới biết nàng đã đầu thai đi đâu.
Hắc Bạch Vô Thường nhìn nhau, không khí nhất thời trở nên vô cùng gượng gạo, cuối cùng vẫn là Bạch Vô Thường nhấc sợi Khóa Hồn Liên trống không trong tay đồng liêu lên rung rung, giữa tiếng đinh linh leng keng mà cảm thán:
“Diêm La đại vương tại thượng, cô gái này không lẽ thật sự thổi đến Thiên Đình rồi đấy chứ?”
Thực hiển nhiên, Bạch Vô Thường không chỉ thường nở nụ cười, mà cái miệng quạ đen cũng thường xuyên ứng nghiệm.
Không, đây thậm chí không thể coi là miệng quạ đen, bởi so với việc rơi vào địa ngục hay chuyển sinh nhân gian, thì việc hướng về Thiên Đình thực sự là một nơi chốn tuyệt diệu bậc nhất.
Tần Xu một giây trước còn đang tính toán trong lòng, sau khi xuống địa ngục sẽ đối phó với lũ ác linh hận mình thấu xương kia như thế nào, giây sau bỗng cảm thấy Khóa Hồn Liên trên cổ lỏng ra, đồng thời dưới chân hẫng một cái, tựa như rơi xuống từ tòa lầu cao vạn trượng, cảm giác không trọng lượng đáng sợ cùng bóng tối ập đến như thủy triều nuốt chửng lấy mình.
Tần Xu thề với trời, cô ở trong bóng tối đó cùng lắm chỉ rơi xuống năm giây, nhưng khi vừa mở mắt ra, cảnh tượng xung quanh suýt nữa khiến cô kinh hô thành tiếng:
Sợ rằng cô không chỉ rơi năm giây, mà là đã rơi giữa tầng không suốt năm trăm năm rồi ấy chứ?
Cảnh sắc xung quanh quả thực là tiên khí mờ mịt, chẳng phải chốn phàm trần có thể có. Chỉ thấy lan can đỏ đá trắng, cây xanh suối trong, vết chân hiếm thấy, bụi bặm chẳng vương, vườn tiên cung quỳnh, lầu cao gác tía, khí tượng hùng vĩ, rộng lớn vô biên.
Không chỉ có vậy, Tần Xu còn chưa kịp soi bóng xuống dòng suối róc rách bên cạnh để xem y phục trên người mình ra sao, từ đó phán đoán triều đại như bao kịch bản xuyên không khác, thì bản năng của một kẻ “cuồng công việc” đã thôi thúc cô hướng mắt về phía đôi bàn tay mình:
Trên tay cô đang nâng một cuốn sớ bằng lụa gấm màu vàng minh hoàng đã mở sẵn.
Dù chữ viết trên lụa gấm là lối chữ Đại triện vô cùng khó hiểu đối với người ngoại đạo, so với chữ giản thể đời sau thì giống như những bức họa cổ quái mà linh động hơn, nhưng không hiểu sao Tần Xu lại có thể đọc hiểu ý chỉ này mà không gặp chút trở ngại nào:
“Sắc lệnh truyền cho Cảnh Huyễn tiên tử của động Khiển Hương, núi Phóng Xuân, chưởng quản Thái Hư Ảo Cảnh nơi Ly Hận Thiên, trông coi phong tình nợ nguyệt chốn nhân gian, quản lý nỗi oán hận si mê của nữ tử, nam nhi nơi thế tục.”
Tần Xu: ???
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-250407.png&w=256&q=75)