Tháng 9 năm 2020.
“Mau mau mau! Đi nhanh lên! Mấy thứ kia đang đuổi theo!” Theo một tiếng tiếp theo một tiếng sợ hãi kêu lên, một đội ngũ mười mấy người hốt hoảng chạy trốn ở trong ngõ nhỏ chật hẹp.
Cách đội ngũ đại khái mười mấy mét, có ba bốn mươi “người” chen nhau nhốn nháo, quần áo tả tơi nện bước tập tễnh lung lay đuổi theo ở phía sau bọn họ.
Đội ngũ này có già có trẻ, đã bị đuổi theo vài con phố, thể lực tiêu hao vô cùng nghiêm trọng.
Nhưng đám “Người” thoạt nhìn đi đường đều không xong kia lại vẫn duy trì nguyên tốc độ theo ở sau đội ngũ bọn họ, phảng phất không biết mệt mỏi.
Ở giữa đội ngũ, Cố Ninh mặc bộ đồ thể dục to rộng màu xám căn bản không hợp với thân thể, đỡ Mẹ Cố chạy về phía trước. Bởi vì chạy động kịch liệt, một cái chocolate từ bên trong túi rớt ra, Cố Ninh a một tiếng, liếc mắt nhìn thanh chocolate trên mặt đất một cái, trong ánh mắt tràn ngập khát vọng, lại ngăn chặn xúc động muốn nhặt về, tiếp tục chạy về phía trước. Tay phải cô còn gắt gao xách theo một con dao xẻ dưa hấu dài tầm nửa mét, mặt trên dính đầy dịch nhầy tro đen sền sệt.
Mẹ Cố chạy ở bên cạnh sắc mặt trắng bệch, kỳ thật đã sớm khó có thể chống đỡ, hai chân tựa như rót chì, nhưng sợ liên lụy Cố Ninh nên vẫn cắn răng liều mạng kiên trì.
Cố Ninh nhìn chiếc xe ngừng ở cách không đến trăm mét phía trước, trong lòng hiện lên một tia ý mừng.
Nhưng mà, ở ngay lúc này.
“Ninh Ninh, em có thể đi giúp chị được không? Chị, chân chị mềm......” Cô gái kia đầy mặt kinh hoàng bất lực, vẻ mặt giống như sắp khóc ra tới.
Cố Ninh còn định nói, nhưng lúc này mợ đã sắp nguy hiểm đến tính mạng, thật sự là không có thời gian tranh luận cùng chị họ, chỉ có thể cắn răng một cái nói: “Vậy chị hãy chiếu cố tốt cho ba mẹ em!”
Tưởng Du vội không ngừng gật đầu: “Em yên tâm đi! Chị nhất định sẽ chiếu cố tốt cho cô và dượng!”
“Ninh Ninh, con phải cẩn thận!” Mẹ Cố trong lòng lo lắng đến không được, nhưng cũng không có khả năng ngăn cản Cố Ninh không đi cứu vợ của em trai, chỉ có thể vô cùng lo lắng nhìn Cố Ninh chạy tới bên kia, sau đó đã bị Tưởng Du đỡ tiếp tục chạy tới phía trước.
Mạt thế bắt đầu đến bây giờ đã hơn ba tháng, Cố Ninh đã không còn là cô bé trước kia, khi đối mặt với tang thi chỉ biết kinh hoảng thất thố, thét chói tai chạy trốn. Ở trong tiếng thét chói tai hoảng sợ của mợ, cô lao đến trước mặt tang thi, đồng thời dùng sức bổ con dao xẻ dưa hấu dài tiếp cận nửa thước trong tay tới đầu tang thi!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)