Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Căn Cứ Nông Học Số Chín Chương 12: Có Phân Gà Không

Cài Đặt

Chương 12: Có Phân Gà Không

Họ thuận lợi đến thị trường giao dịch của Căn cứ số chín, Triệu Ly Nông đỗ xe ở lối vào bãi đậu. Cả hai người mỗi người mang theo một thùng hàng và đi vào.

Từ bên ngoài, thị trường trông như một nhà kho lớn với kính tối màu, không thể nhìn rõ bên trong. Trên cổng có bảng hiệu "Thị trường giao dịch". Khi bước vào, họ thấy một dãy cửa sổ, trước mỗi cửa sổ đều có người xếp hàng, mỗi người mang theo một thùng, rõ ràng là đang tiến hành giao dịch buôn bán.

Cũng có người đến để mua đồ, các loại hạt giống hay hoa quả cũng có thể mua được ở đây, nói chung rất náo nhiệt. Bên trong thị trường giao dịch cũng có thủ vệ quân đang đi tuần.

Tuy rằng phần lớn cây nông nghiệp sau khi được thu hoạch, sẽ ít khi bị dị biến nhưng cũng sợ có sự cố ngoài ý muốn. Bây giờ quy định của căn cứ đều nhờ vào kinh nghiệm xương máu năm đó đúc kết được.

“Cửa sổ thu mua rau ở kia.” Hà Nguyệt Sinh quay một vòng, chỉ vào một cái cửa sổ.

Triệu Ly Nông tay xách thùng rau xà lách: “Qua đó xem đi.”

Trước mỗi cái cửa sổ đều có một cái màn hình dài 1m50, các dòng hiển thị sản phẩm và giá cả không ngừng cuộn lên, phía trên cùng là khung tìm kiếm, mọi người thường dùng nó để tìm kiếm các loại rau dưa.

Triệu Ly Nông đứng xếp hàng ở phía sau Hà Nguyệt Sinh, sau khi tiến tới màn hình cô đưa tay nhập tên “Rau xà lách” vào khung tìm kiếm, trên màn hình lập tức nhảy ra một dòng sản phẩm.

— Giá rau xà lách thu mua hôm nay: 55 điểm.

Hà Nguyệt Sinh cảm thấy hơi lạ: "Tuần trước không phải nói một bẹ rau xà lách tươi có thể bán được 140 điểm sao?"

Phía trước có người quay đầu lại: "Ngày hôm trước cậu bán có thể được 110 điểm, nhưng đáng tiếc là hôm qua Căn cứ số bốn tung ra thị trường một lượng lớn hoa quả và rau xanh, khiến giá cả lập tức giảm xuống."

Sau khi nghe được lời này, Hà Nguyệt Sinh cùng Triệu Ly Nông cũng hiểu được.

Căn cứ số bốn chuyên ngành trồng trọt hoa quả rau dưa, bọn họ thường có một đợt thu hoạch một số sản phẩm với số lượng tính theo tấn, sản phẩm nào họ cung cấp thì sản phẩm trên thị trường lập tức giảm giá.

Mỗi căn cứ đều có nhiệm vụ và sản xuất liên tục để duy trì cuộc sống ổn định cho Căn cứ trung ương.

Thực tế, ngoài thực phẩm tươi mới và hoa quả có giá cao, các mặt hàng khác vẫn rất bình thường.

Chẳng hạn, toàn bộ khu Căn cứ số sáu trồng các loại cây lấy dầu và lấy sợi, nhưng do Căn cứ trung ương điều tiết nên giá cả rất thấp, khiến những nhu yếu phẩm như quần áo có giá không đắt.

“Lần này đúng là lỗ nặng rồi.” Hà Nguyệt Sinh vò đầu, giá thu mua trực tiếp giảm đi một nửa.

Tâm trạng của Triệu Ly Nông không tốt lắm. Lúc hái rau, cô còn nghĩ đến việc sẽ sử dụng điểm như thế nào, nhưng bây giờ điểm đã giảm 50%, khiến các kế hoạch của cô gần như phá sản.

"Những chuyện như thế này sẽ còn xảy ra nhiều, tốt nhất là nên chuẩn bị tâm lý." Phía trước có người thấy họ ủ rũ, liền cố ý nhắc nhở: "Tuy nhiên, đừng nghĩ đến việc trồng cây trái mùa, rất dễ bị dị biến."

“Chúng tôi biết.” Hà Nguyệt Sinh chỉ mình cùng Triệu Ly Nông: “Chúng tôi cũng không lợi hại như vậy.”

Triệu Ly Nông liếc nhìn ngón tay cậu đang chỉ mình, không lên tiếng.

Mặc dù giá rau xà lách giảm đi một nửa, bọn họ nhất định phải bán đi, hái cũng đã hái rồi, nếu không đem bán, giá sẽ càng ngày càng thấp.

Đứng trước cửa sổ thu mua được nửa giờ, cuối cùng cũng đến lượt bọn họ. Hà Nguyệt Sinh đặt thùng rau lên bục đá cẩm thạch. Bên trong, công nhân viên đeo găng tay cẩn thận lấy từng bẹ rau ra, đặt vào mâm inox để kiểm tra.

Hà Nguyệt Sinh: "..."

"Còn chờ đến khi Căn cứ số bốn tung ra thêm một số sản phẩm nữa, loại này chỉ có thể tính theo cân mà mua thôi," công nhân viên nhắc nhở.

Hà Nguyệt Sinh: “…”

Cuối cùng vẫn là đồng ý bán với giá 40 điểm một bẹ.

"Tiếp theo." Công nhân viên lấy cái mâm inox đựng rau lấm bùn đất đổ đi, rồi nhìn người kế tiếp.

Triệu Ly Nông đưa thùng rau xà lách tới. Công nhân viên sau khi lấy rau ra, ngẩng đầu nhìn cô với vẻ ngạc nhiên, sau đó mới tiếp tục kiểm tra.

"Rau xà lách của cô rất tươi tốt." Công nhân viên nói với giọng ôn hòa hơn: "55 điểm một bẹ, tổng cộng có 34 bẹ, được 1870 điểm."

“Cảm ơn.” Triệu Ly Nông giơ lên tay trái, đem mặt đồng hồ kề sát màn hình trên cửa sổ quét một cái, trong nháy mắt tài khoản được cộng thêm 1870 điểm.

Quá ít. Triệu Ly Nông có chút đau đầu, cô muốn mua hạt giống, còn muốn mua phân.

Phân bón bán trực tuyến trên trang web của Căn cứ trung ương không hề rẻ, một túi nhỏ phân gà năm cân đã có giá hơn 1000 điểm. Cô hiểu rằng trong thế giới này, bất cứ thứ gì liên quan đến nông học đều không bao giờ rẻ.

"Sớm biết vậy ngày hôm trước đã hái bán rồi." Hà Nguyệt Sinh mang theo cái thùng rỗng, thở dài thườn thượt. Cậu không thiếu mấy điểm này, nhưng cảm thấy tiếc.

"Lần sau chú ý thời điểm." Triệu Ly Nông vẫn giữ vẻ bình tĩnh. Dù hiện tại còn thiếu điểm, cô biết sẽ có cách giải quyết, cùng lắm là nhận thêm nhiệm vụ.

Hai người chưa vội rời đi. Triệu Ly Nông mua thêm hạt giống đậu bắp và dưa hấu, tiêu tốn 1000 điểm trong nháy mắt.

“Cậu xác định là muốn mua hạt đậu bắp?” Hà Nguyệt Sinh đi dạo một vòng rồi trở về, ngắm hai túi hạt giống trong tay cô vài lần: “Đậu bắp tuy không dễ sinh bệnh mà còn lớn rất nhanh, nhưng nghe nói khi dị biến rất đáng sợ.”

“Bọn chúng làm sao bị dị biến?” Triệu Ly Nông hỏi.

“Chưa biết.” Hà Nguyệt Sinh lắc đầu: “Tôi cũng chỉ nghe anh chị khóa trước nói thôi. Nghe nói khi đậu bắp dị biến, chúng lớn rất nhanh. Mỗi trái đậu bắp giống như mũi tên, có thể đâm xuyên qua cơ thể. Nếu bị chúng đụng vào, có khi mất cả bình máu."

Triệu Ly Nông suy nghĩ đến trái đậu bắp, cho dù ở trong thế giới bình thường, khi hái đậu bắp đôi khi cũng bị lông tơ của nó đâm bị thương, cái này có thể tưởng tượng ra được, trái đậu bắp ở thế giới này khi dị biến lực sát thương lớn bao nhiêu.

“Mua cũng đã mua rồi.” Triệu Ly Nông gói hai túi hạt giống lại cẩn thận: “Mấy trăm điểm, không thể lãng phí.”

Chờ sau khi Triệu Ly Nông trở lại phòng ngủ, Đồng Đồng cũng vừa từ nông trường trở về.

“Ly Nông, cho cậu xem hoa hồng tôi trồng này.” Đồng Đồng hưng phấn mở ra quang não của mình: “Xem nè, đã có hai cây hoa hồng ra nụ rồi nè!”

Trong ảnh, cây hoa hồng mỏng manh đã ra ra nụ, mơ hồ có thể nhìn thấy được màu sắc bên trong, một màu vàng nhạt, một màu đỏ tím.

“Tôi nghe nói…” Triệu Ly Nông sau khi đánh giá xong vài bức ảnh cây hoa hồng, chậm rãi nói: “Lúc đầu khi hoa hồng ra nụ cần phải cắt bỏ, những vùng lá rậm rạp cũng vậy nên cắt luôn.”

Đồng Đồng sửng sốt: “Tại sao phải cắt bỏ?”

“Hoa hồng còn quá nhỏ, khi ra nụ cây sẽ không đủ dinh dưỡng để sống.” Triệu Ly Nông lại bồi thêm một câu: “Hình như là như vậy.”

“Vậy… buổi chiều tôi đi cắt bỏ ngay.” Đồng Đồng do dự một chút, vẫn quyết định nghe theo lời Triệu Ly Nông, cảm thấy cô hiểu rõ hơn mình. Dù sao lúc trước Triệu Ly Nông còn nhận ra được hoa hồng cầu vồng.

“Ừ, vậy cậu cũng nên tỉa mấy chiếc lá chen chúc nhau luôn đi.” Triệu Ly Nông giải thích: “Giáo sư của tôi từng nói các tán lá mọc quá dày, dễ ảnh hưởng đến khả năng nhận ánh sáng.”

Triệu Ly Nông nỗ lực không để mình biểu hiện quá chuyên nghiệp, cũng may hai ngày nữa Đồng Đồng đã trở về nói, giảm bớt lo lắng của cô.

Đồng Đồng nói giáo sư của bọn họ ngày hôm nay đã nói đến chuyện này, bảo sinh viên trong lớp cắt bỏ nụ hoa của cây hoa hồng, còn hướng dẫn bọn họ cách tỉa lá.

“Tôi đã hái trước bọn họ rồi.” Đồng Đồng có chút đắc ý: “Nhờ có cậu nói cho tôi biết.”

“Chờ về sau hoa hồng khỏe hơn, có thể để cho bọn chúng nở hoa.” Triệu Ly Nông nói.

“Ly Nông, đến lúc mọc đóa hoa đầu tiên tôi sẽ mang cho cậu.” Đồng Đồng cười lộ ra hai cái lúm đồng tiền, nhìn rất ngọt ngào.

“Cho tôi?” Triệu Ly Nông kinh ngạc: “Nhưng hoa rất đắt.”

Đây không phải thế giới cũ, hiện tại hoa ở đây rất đáng giá.

“Không sao, sau này tôi còn có thể trồng hoa khác.” Đồng Đồng không để ý nói: “Hơn nữa giáo sư nói rồi, thị trường giao dịch hoa kiểm tra rất nghiêm ngặt, hoa không tốt sẽ không bán được bao nhiêu tiền, chỉ có thể mang đi làm tinh dầu thông thường thôi.”

Triệu Ly Nông lúc này mới đồng ý: “Vậy được.”

Sau khi hai người nói chuyện xong, Đồng Đồng lại quay sang làm chuyện của mình, Triệu Ly Nông nhìn chằm chằm giao diện trang web của Căn cứ trung ương.

Cô không đủ điểm để mua phân bón lên men, nhưng những cây cà chua sau này rất cần đến phân, nếu không sau này khi nở hoa cũng không kết được bao nhiêu quả, thậm chí có thể không kết quả. Tuy rằng hiện tại không vội dùng, nhưng cô không khỏi lo lắng.

Thời điểm Triệu Ly Nông chuẩn bị tiếp nhận thêm nhiệm vụ mới, cô đột nhiên nhớ tới ở Căn cứ nông học số chín còn có ngành chăn nuôi. Hỏi thăm tin tức thì phải tìm đến Hà Nguyệt Sinh, Triệu Ly Nông lập tức gửi tin nhắn cho cậu.

AAA nông dân tiểu Triệu: [Cậu có biết vị học trưởng học tỷ nào nuôi gà hay không?]

Mật thám Hà tổng: [Gà? Để tôi hỏi thăm, cậu muốn làm gì? ]

AAA nông dân tiểu Triệu: [Tôi nghĩ dùng điểm mua phân gà sẽ rẻ hơn. ]

Mật thám Hà tổng: [A… cậu định mua phân gà để trồng trọt? Không an toàn lắm, nghe nói trước đây căn cứ có người thu mua phân rồi đem bón xuống đất, toàn bộ cây khi thu hoạch đều dị biến.]

AAA nông dân tiểu Triệu: [Cứ thử xem.]

Mật thám Hà tổng: [Được thôi, để tôi liên hệ, lát nữa cho cậu tin tức.]

Đại khái khoảng một giờ sau, Hà Nguyệt Sinh đề cử phương thức liên lạc của vài người.

Triệu Ly Nông bấm thêm bạn tốt toàn bộ, tất cả những người này đều có nuôi gà.

Trong thị trường giao dịch của Căn cứ nông học số chín không thu mua phân của những vật nuôi này, do số lượng quá ít còn xử lý không tốt. Trước đây đúng là có sinh viên lén lút thu mua nhưng sau này lại xảy ra chuyện.

Triệu Ly Nông hỏi dò giá cả phân gà của từng người một, cuối cùng chọn một học tỷ báo giá thấp nhất, cô báo một túi 40kg phân gà chỉ cần 129 điểm.

AAA nông dân tiểu Triệu: [Ngày mai có thể giao dịch không ạ? ]

Bình khí xui xẻo: [Có thể, buổi chiều 6 giờ em đến tìm chị, ở khu phía đông lều 4-52.]

———-

Tác giả có lời muốn nói:

AAA nông dân tiểu Triệu: Chuẩn bị đi giao dịch phân!

PS: Đây là phạm vi hoạt động của tám cái căn cứ

1. Ngũ cốc, 2. Gia súc gia cầm, 3. Ngư nghiệp, 4. Hoa quả rau dưa, 5. Dược liệu, 6. Cây lấy dầu, cây lấy sợi, 7. Đường, các loại đồ uống giải khát, 8. Hương liệu, thuốc nhuộm.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc