Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Căn Cứ Nông Học Số Chín Chương 11: Truyền thuyết kinh dị

Cài Đặt

Chương 11: Truyền thuyết kinh dị

Trên quảng trường liên tục có sinh viên nông học đặt ra các câu hỏi, La Phiên Tuyết căn cứ sự miêu tả cùng với bức ảnh mà họ cung cấp, giải đáp từng vấn đề một. Đây chính là bản lĩnh của nghiên cứu viên Căn cứ trung ương, nắm giữ rất nhiều kiến thức bệnh lý về nông học.

Triệu Ly Nông khoanh tay đứng trong góc, yên tĩnh nghe cuộc trao đổi ở trên dưới bục, đại khái có biết được trình độ hiện giờ Căn cứ nông học số chín.

Kiến thức căn bản kém hơn so với sinh viên khoa nông học chính quy, chỉ có thể xử lý các chứng bệnh cơ bản thông thường của cây trồng, hơi phức tạp một chút thì không giải quyết được, hơn nữa đặc điểm của thực vật dị biến không thể nào nghiên cứu.

Tư liệu nông nghiệp trong thế giới này mặc dù vẫn chưa bị tiêu huỷ hoàn toàn, nhưng có lẽ cũng không nằm trong tay những người bình thường.

“Này.” Hà Nguyệt Sinh va vào người Triệu Ly Nông: “Cậu có biết nghiên cứu viên trả lời một vấn đề được trả bao nhiêu điểm hay không?”

Triệu Ly Nông: “Bao nhiêu?”

Hà Nguyệt Sinh giơ hai tay ngón trỏ dán vào nhau: “Chỉ một câu hỏi, nhận được mười vạn điểm.”

Triệu Ly Nông im lặng, thật ra đối với các vấn đề đã hỏi trong quảng trường ngày hôm nay, cô cũng có thể trả lời, đồng thời còn có thể giải thích cặn kẽ hơn, thậm chí nói đến cả nguyên nhân hình thành.

Nhưng cô không thể nói. Đánh giá tình hình trước mắt của thế giới này, khi những người không bình thường vừa xuất hiện, phản ứng đầu tiên của Viện nghiên cứu trung ương tuyệt đối sẽ đưa người đi điều tra rõ ràng – cô không được việc bị điều tra.

“Một bài giảng của La Phiên Tuyết cũng đáng giá hàng triệu điểm.” Hà Nguyệt Sinh lắc đầu cảm thán: “Bất quá Viện nghiên cứu trung ương luôn quản lý nghiêm ngặt, sau khi La Phiên Tuyết trở về sẽ có chút phiền phức.”

“Nếu như có nhiều nghiên cứu viên giống như La Phiên Tuyết thì tốt rồi.” Đồng Đồng cảm thán.

Trong thế giới này, tri thức về nông học đã bị lũng đoạn và chỉ nằm trong tay một số người, những nghiên cứu viên giống như La Phiên Tuyết quá hiếm, gần như không có.

Chu Thiên Lý tuy là viện trưởng của Căn cứ nông học số chín, nhưng ông xuất thân là cán bộ chăn nuôi, những vấn đề liên quan đến trồng trọt cũng không trả lời được.

“Sẽ có nhiều thôi.” Triệu Ly Nông nghiêm túc nói.

Lớp giải đáp các nghi vấn kéo dài từ chín giờ sáng đến mười hai giờ rưỡi trưa mới kết thúc, sinh viên nông học ở căn cứ còn đang hứng thú vẫn phải tản đi.

“Lần này rất cảm ơn nghiên cứu viên La.” Chu Thiên Lý đưa qua một chai nước.

La Phiên Tuyết nói suốt buổi đến trưa quả thật có chút khát nước, cô ta nhận lấy chai nước suối uống, vén mái tóc rối sang tai: “Nếu quá trình trồng trọt của mọi người có thể diễn ra thuận lợi, đối với tất cả càng có lợi, còn viện nghiên cứu bên kia…”

Cô ta nhớ tới những tiền bối kia ở viện nghiên cứu không khỏi lắc đầu, biểu hiện kiên định: "Lớp này tôi đã giảng xong rồi, cùng lắm bị mắng một trận thôi."

Đoàn người cũng không dừng lại, trực tiếp đi đến phòng thí nghiệm trong tòa lầu. La Phiên Tuyết muốn lấy kết quả thí nghiệm để tiến hành phân tích, còn thủ vệ quân thì ở xung quanh bảo vệ.

Người thanh niên lưng đeo đường đao đứng ở cửa phòng thí nghiệm, đột nhiên hỏi: "Có ai từ các gia tộc vào học ở căn cứ năm nay không?"

Chu Thiên Lý sửng sốt, nhìn về phía Diệp Trường Minh, không nghĩ anh sẽ nói chuyện, ngay cả La Phiên Tuyết đứng đối diện lấy kết quả thí nghiệm cũng ngẩng đầu nhìn qua.

Chỉ chốc lát sau, Chu Thiên Lý như là nhớ tới cái gì: “Có, năm nay Nghiêm gia có đến một người, là ở lớp nông học ban A.”

Tất cả tư liệu nông học cơ bản ở Căn cứ trung ương đều nằm trong tay ba gia tộc La, Đan, Nghiêm, con cái ở các gia tộc này sẽ bắt đầu từ vị trí cán bộ trồng trọt tại căn cứ, về sau khi đủ bản lĩnh sẽ phát triển thành nghiên cứu viên của Căn cứ trung ương.

Trong ba gia tộc này rất ít người đến Căn cứ nông học số chín.

Diệp Trường Minh nhắm mắt lại, nhớ đến người anh nhìn thấy trong quảng trường, lần trước cô cũng nhận biết được loài thực vật dị biến cấp C, hôm nay ở dưới bục đối với những câu hỏi kia dường như cũng không thấy xa lạ. Nếu như là người của Nghiêm gia, thì không lạ gì.

“Sao thế?” La Phiên Tuyết đặt mẫu thí nghiệm vào lại trong rương, đi tới hỏi “Tân sinh viên có vấn đề gì sao?”

Một tháng sau.

“Cậu đang làm gì thế?” Triệu Ly Nông mang theo một thùng nước, nhìn về phía Hà Nguyệt Sinh bất động, ngạc nhiên hỏi.

Hà Nguyệt Sinh nhìn chằm chằm một loạt quần rau xà lách cạnh hàng rào lưới sắt, một lúc lâu mới chậm rãi hỏi: “Cậu… Không cảm thấy bọn chúng có chút đáng sợ à?”

Lúc trước khi rau xà lách chưa mọc lên, lưới sắt chỉ có một loạt quần rách, tuy rằng đột nhiên nhìn qua thì nhìn rất giống người, có chút đáng sợ, nhưng Hà Nguyệt Sinh dần dần cũng thấy quen.

Thế nhưng hiện tại toàn bộ rau xà lách đã mọc ra, mỗi ngày Hà Nguyệt Sinh đều phải nhìn thấy hàng quần này, bỗng thấy nổi da gà.

Tuy rằng cậu biết là trước đó đã lấy quần jean khoét lỗ bỏ hạt giống rau xà lách vào, nhưng hiện tại tình hình này khiến người ta sinh ra ảo giác, giống như những bẹ rau xà lách kia đang mọc ra cực kỳ giống thực vật dị biến xuyên thủng thân thể con người, rất đáng sợ.

“Không sao đâu.” Triệu Ly Nông đặt thùng nước xuống, bắt đầu tưới nước cho cây cà chua: “Cậu đừng nhìn chằm chằm nó là được.”

Hà Nguyệt Sinh hít một hơi thật sâu, quay đầu chỉ vào một hàng quần jean đang được dựng thẳng bên cạnh có chút sụp đổ nói: “Đâu đâu cũng có! Căn bản không thể tránh được!”

Triệu Ly Nông ngẩng đầu vô tội nói: “Bọn họ muốn học theo, tôi không thể cản được.”

Việc này phải nói từ hai mươi ngày trước.

Triệu Ly Nông ở dưới hàng rào thép gai treo ba cái quần jean, đem toàn bộ giống rau xà lách đều gieo xuống, vốn mảnh đất của cô ở chỗ tối, lại gần khu đất hoang, phần lớn sinh viên nông học đều sẽ không chủ động tới gần.

Nhưng ngày đó giáo sư Khang An Như đến kiểm tra tình hình sinh viên trồng trọt, nhìn thấy đống quần rau xà lách của Triệu Ly Nông trồng, cô ấy ngay lập tức nói trước lớp rằng ý tưởng này rất hay và thuận tiện để giảng dạy cho sinh viên biết rằng loại cây này thích hợp để trồng trong những chiếc quần áo như vậy.

Khi lớp học dã ngoại kết thúc, trên bờ ruộng dần dần xuất hiện các loại quần jean, có người cải biến để quần jean nằm ngang trên đất, càng có nhiều người học theo Triệu Ly Nông, treo quần jean lên giá gỗ và mua thêm hạt giống để trồng.

Hiện tại, lớp nông học ban C có thể nói là khắp nơi đều phơi quần jean, vô cùng "đồ sộ"! Hà Nguyệt Sinh sợ nhất là nhìn thấy đám "quần hành tây", một đống củ hành dày đặc mọc ra từ những cái lỗ san sát nhau. Cảnh tượng này khiến cậu phải chuẩn bị tinh thần rất lâu mỗi khi đến nông trường.

À, đúng rồi.

Tuần trước có người từ Căn cứ trung ương đến đây tuần tra, nhìn thấy một đống quần đất cũng cũng sợ hết hồn, đến lúc đội tuần tra rời đi chưa quá hai ngày, tin đồn từ Căn cứ trung ương đã lan truyền khắp nơi.

Bắt đầu chỉ đồn Căn cứ nông học số chín dùng quần làm chậu, về sau câu chuyện càng lúc càng thái quá, đã biến thành Căn cứ nông học số chín dùng người chết làm phân trồng rau, còn có cái gì mà Căn cứ nông học số chín đang nghiên cứu sự tồn tại của cơ thể người và thực vật dị biến, một số người bị dọa sợ mất vía.

— Truyền thuyết kinh dị về Căn cứ nông học số chín đã ra đời.

“Quên đi, dù sao rau của chúng ta cũng sắp thu hoạch rồi.” Hà Nguyệt Sinh thở dài.

Triệu Ly Nông tưới nước xong thì đứng dậy, cà chua của cô trồng có tỷ lệ nảy mầm rất tốt, mười hạt giống đã nảy mầm chín hạt, hiện tại đã ra lá, cao khoảng chừng bàn tay thẳng đứng.

Gần đây thời tiết rất thuận lợi, với nhiệt độ và lượng nước vừa phải, các thực vật đều phát triển khỏe mạnh. Tuy nhiên, nếu cây cà chua có bất kỳ biến đổi nào thì cần phải bón phân thêm.

Triệu Ly Nông quay đầu nhìn đám quần rau xà lách, dự định hái rau trước để bán lấy điểm.

Qua vài ngày nữa, Triệu Ly Nông nhận thấy rằng rau xà lách của mình đã lớn lên đủ để hái, lá không quá nhỏ nhưng vẫn còn tươi, chứa đầy cả thùng nước.

Hà Nguyệt Sinh cũng đã hái được một ít rau, cậu nhìn xuống những cây rau mà mình trồng và sau đó nhìn sang thùng rau xà lách xanh mượt của Triệu Ly Nông một cái, có phần nghi hoặc: "Rau xà lách của cậu tươi hơn rau của tôi à?"

Hai người cơ bản đều cùng nhau chăm sóc những đám rau xà lách này.

Trước đó cậu đã hỏi qua giáo sư cách phòng sâu bệnh cho rau xà lách, rõ ràng là đã phun thuốc nhưng những lá ở phía ngoài vẫn có vết sâu ăn.

Thực tế, hầu hết các sinh viên nông học phải dùng điểm của mình để bắt đầu trồng trọt. Họ phải mua thuốc trừ sâu và phân bón, và khi cây bị bệnh hoặc chết sau thu hoạch, họ phải mua hạt giống mới, chi phí không hề nhỏ.

Thu hoạch cây trồng để bán cũng chỉ thu điểm về, thậm chí không cần kiếm lời. Nếu muốn ở Căn cứ nông học số chín kiếm tiền, chỉ có thể làm công cho sinh viên năm ba hoặc năm tư.

“Có lẽ đất trồng rau xà lách của cậu ẩm hơn so với tôi.” Triệu Ly Nông nói: “Có mấy đêm tôi phải ra đây bắt sâu cho rau xà lách đấy.”

Thực ra cô cũng bắt sâu trên rau xà lách của cậu, nhưng do Hà Nguyệt Sinh không có khống chế được lượng nước tưới, còn phun thêm thuốc trừ sâu, thổ nhưỡng quá mức, điều này làm cho sâu dễ dàng phát triển. Cũng may rau xà lách dễ trồng, không có nhiều sâu bệnh, vẫn thu hoạch được. Nhưng những điều này cô không nói ra cặn kẽ, sợ sẽ bị nghi ngờ.

Sau buổi giải đáp nghi vấn ở quảng trường vào tháng trước, Triệu Ly Nông bắt đầu trở nên cẩn thận hơn.

Hà Nguyệt Sinh rõ ràng cảm thấy càng sợ hơn về việc này: "Đến nông trường vào buổi tối, cậu không sợ sao?"

"Xe buýt ra khỏi thành hoạt động suốt 24 giờ, và căn cứ không có quy định cấm đi lại."

Triệu Ly Nông biết rằng các thực vật dị biến trong thế giới này có thể gây nguy hiểm cho sức khỏe con người, nhưng vẫn không ngừng ra ngoài quan sát. Không chỉ giới hạn trong khu vực của mảnh đất của mình và đám rau xà lách, Triệu Ly Nông còn thường đi vào khu vực của các lớp học khác.

Hà Nguyệt Sinh nhỏ giọng: “Thế nhưng tôi nghe nói thực vật dị biến vào buổi tối tỷ lệ sẽ cao hơn, rất nguy hiểm đó!”

“Tôi vẫn còn sống đây.” Triệu Ly Nông xách một thùng rau xà lách, nói sang chuyện khác: “Chúng ta đi tới thị trường giao dịch như thế nào?”

Thị trường giao dịch ở phía bắc của căn cứ là nơi mà sinh viên nông học tiến hành mua bán. Tuy nhiên, do quy định của căn cứ, sinh viên không được phép mang cây trồng lên xe buýt.

Các sinh viên có điều kiện kinh tế tốt đều đã tự mua xe bán tải.

"Tôi đã hỏi mượn được một chiếc xe bán tải." Hà Nguyệt Sinh lấy ra một chiếc chìa khóa: "Ngoài việc có chút nguy hiểm đến tính mạng thì không có vấn đề gì khác."

Phần trước của xe bán tải có gắn khung kính bảo hộ, phía sau thì trống không, một khi thực vật dị biến vừa xuất hiện, căn bản không có nơi nào để trốn.

Khi nhìn thấy chiếc xe bán tải đậu bên ngoài phòng công cụ, Triệu Ly Nông bỗng tràn ngập trong những hoài niệm vui vẻ từ những kỷ niệm xưa.

Trước đây cô thường cùng với mọi người lái xe chạy đến cánh đồng như thế nào, đồng ruộng nhiều đường nhỏ, ô tô lái vào rất khó khăn, chất đồ cũng không tiện, xe ba bánh là lựa chọn tốt nhất.

Khi đó sư tỷ hoặc là sư huynh ngồi ở phía trước lái xe máy, cô thì ngồi ở phía sau, đội mũ rơm, trên chân còn mang ủng lấm lem bùn đất, so với những người nông dân khi đó cũng không khác nhau lắm.

Có người đi ngang qua còn vào bọn họ, nói với đứa con nhỏ: “Sau này phải học tập thật tốt, không thì sẽ phải làm ruộng giống như họ đấy.”

Ai có thể biết rằng trong đó là toàn những người học cao học, thạc sĩ tiến sĩ.

“Được.” Triệu Ly Nông nhấc theo thùng nước, lên phía sau xe.

“Sao cậu không ngồi ở trước?” Hà Nguyệt Sinh chỉ ghế ở phía trước xe: “Chỗ này có thể ngồi hai người.”

“Tôi ở phía sau quan sát, có gì khác lạ sẽ báo với cậu.” Triệu Ly Nông nói.

Hà Nguyệt Sinh gật đầu đồng ý, sau đó đút chìa khoá vào và ngồi lên.

Lát lâu sau, xe gắn máy vẫn không nhúc nhích.

Triệu Ly Nông quay đầu lại, kinh ngạc hỏi: “Sao cậu chưa chạy?”

Hà Nguyệt Sinh im lặng một lát: “… Hình như tôi không biết lái xe.”

Triệu Ly Nông: “…”

Cô nhảy xuống xe: “Cậu xuống đi, tôi lái.”

“Cậu lái được không?” Hà Nguyệt Sinh có chút nghi ngờ.

Triệu Ly Nông không nhiều lời, chỉ vỗ vỗ khung xe ra hiệu bảo cậu xuống. Hà Nguyệt Sinh nhảy xuống xe, chạy ra sau xe ngồi xổm xuống, hai tay vịn vào khung xe phía trước.

Triệu Ly Nông ngồi trên xe, nổ máy và gài số, sau đó vặn tay lái, trong nháy mắt xe lao đi.

“Mẹ nó, cậu thật đúng là biết lái!” Hà Nguyệt Sinh suýt ngã ra phía sau, cũng may hai tay cậu đang nắm chặt khung xe phía trước.

“Nhìn phía sau.” Triệu Ly Nông nhắc nhở.

“Được rồi.” Hà Nguyệt Sinh xoay người ngồi xuống, trước mặt để hai thùng rau xà lách.

Một chiếc xe mô tô ba bánh màu đỏ ở đang chạy trên đường ruộng, gió thổi qua mang theo mùi hương hỗn hợp của cỏ xanh và bùn đất, rất trong lành và dễ chịu.

Ánh mắt Triệu Ly Nông nhìn xa xa, trong giây lát khiến cô có cảm giác như mình đã quay về thế giới cũ, vẫn còn ở vùng ngoại ô để nghiên cứu, mỗi ngày đều phải lo lắng về số liệu thí nghiệm.

————————

Tác giả có lời muốn nói:

Nhiều năm sau đó, các căn cứ khác đều lưu truyền một câu chuyện kinh dị liên quan đến Căn cứ nông học số chín.

Có người nói quá trình phát triển của Căn cứ nông học số chín là dùng máu của người sống để trồng trọt đạt được thành tựu to lớn, lúc này mới vượt qua Viện nghiên cứu trung ương.

Những người lãnh đạo của Căn cứ số chín lười phải đính chính tin đồn: Mệt mỏi, cứ như vậy đi.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc