Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Căn Cứ Nông Học Số Chín Chương 13: Xem Bắt Heo

Cài Đặt

Chương 13: Xem Bắt Heo

Khu phía đông lều 4-52.

Hàng trăm con gà trong lều gáy liên tục, đi vào trong có thể nghe thấy được mùi đặc trưng của trại nuôi.

Triệu Ly Nông bình thản vòng qua một đám gà, cúi đầu gửi tin nhắn: [Em đến rồi.]

Bình khí xui xẻo: [Đi dọc theo máy cung cấp thức ăn tự động, tôi ở trong cùng.]

Triệu Ly Nông nhận được tin tức sau, liền đi tiếp vào trong, đi tới lều tận cùng bên trong, cuối cùng nhìn thấy một nữ sinh tóc ngắn, cô ấy chống một cái nạng đứng trước mặt hai con gà. Hai con gà đó đang giao phối.

Nghe thấy âm thanh, đối phương quay đầu: “Nông dân tiểu Triệu.”

Triệu Ly Nông gật đầu: “Học tỷ, em đến mua phân gà.”

Ngụy Lệ chống nạng đi chậm rãi hướng sang hướng khác: "Em đi cùng chị."

Hai người tiến tới gần một bức tường, dưới chân có một tấm kính chắn gió. Ngụy Lệ cố gắng khom lưng kéo tấm kính lên, nhưng cô không thực hiện một cách nhạy bén. Đầu tiên, cô quên rằng đang đeo nạng, khiến cho đầu nạng va vào xương sườn của cô. Cô đặt cây nạng xuống đất, dự định ngồi xuống nhưng lại quên rằng chân trái đang phải bó bột và treo lơ lửng, khiến cô không thể ngồi và suýt té ngã.

Cũng nhờ Triệu Ly Nông phản ứng nhanh kéo cô ấy lại, lúc này mới tránh được không bị ngã chổng vó.

Triệu Ly Nông nhặt cái nạng lên đưa cho Ngụy Lệ: “Để em làm cho.”

“Cảm ơn.” Ngụy Lệ một lần nữa chống nạng xuống, giả vờ trấn định hắng giọng: “Phân gà chưa được xử lý xong, em đợi chút nữa nhé.”

“Được.” Triệu Ly Nông đem tấm tránh gió mở ra: “Nếu cần hỗ trợ gì, học tỷ có thể nói với em.”

Ngụy Lệ vụng về chống nạng và đi mở máy quét phân, chỉ sau một lát hai người đã nghe được mùi hôi thối của phân gà từ bên trong toả ra: "… Còn chưa xong việc mà."

Ngụy Lệ nói xong cũng có chút xấu hổ. May mà Triệu Ly Nông không để ý, vì cô từng giúp đỡ học trưởng làm việc chăn nuôi và trồng trọt như thế này, nên giờ lại giúp đỡ người khác cũng coi như làm chuyện quen thuộc.

Trong lúc chờ đợi phân khô, ánh mắt Triệu Ly Nông nhìn xuống chân trái của Ngụy Lệ, hỏi tò mò: "Ở đây… có gà dị biến sao?"

Cô còn chưa từng thấy động vật dị biến, không tưởng tượng ra được, không biết có phát triển nhanh giống như thực vật hay không.

Biểu hiện của Ngụy Lệ có chút vi diệu, vẫn nói sự thật: “Ngày hôm qua lớp bên cạnh có một con bò xổng chuồng, chị chỉ đứng xem thôi cũng bị bò húc gãy chân.”

Triệu Ly Nông im lặng, sau đó an ủi: “… Học tỷ nên dưỡng thương cho tốt.”

Sau khi phân gà được làm khô, Ngụy Lệ cầm hai cái bao đưa cho cô, có chút do dự nói: “Nếu như ba ngày sau em có thể đến đây giúp chị rửa sạch phân gà, thì chị sẽ không thu điểm mà đưa thêm cho em năm trăm điểm nữa.”

Căn cứ thường xuyên tái chế phân nhưng đều phải được xử lý trước, máy móc đều có sẵn trong nhà kho và được sử dụng miễn phí.

Tuy nhiên hiện tại Ngụy Lệ đang bị gãy một chân, hoạt động bất tiện, thường thì ba ngày cô ấy đều xử lý dọn dẹp chuồng gà một lần, nhưng giờ cô ấy không thể làm một mình được.

“Được.” Triệu Ly Nông lập tức đồng ý.

Không chỉ có phân dùng không tốn tiền, mà còn có thể trả thêm điểm, cô vô cùng vui vẻ.

Triệu Ly Nông mang theo phân gà trở về khu ruộng của mình. Cô muốn dùng phân gà để ủ làm phân xanh, vì vậy cô đi tìm các học trưởng học tỷ để xin một ít trấu. Sau đó, cô trộn các hỗn hợp này với nhau và chất thành đống, việc tiếp theo là chờ đợi.

Chờ đến khi nhiệt độ nội đống phân ủ giảm xuống và không còn phát sinh mùi thối nữa thì coi như quá trình ủ phân xanh đã thành công.

Hà Nguyệt Sinh một ngày không đến cánh đồng, nên khi anh ta thấy một đống phân gần đó, anh ta tò mò hỏi: "Tại sao không bón trực tiếp?"

“Nếu bón trực tiếp, phân gà khi lên men nhiệt độ cao có thể ảnh hưởng đến cây trồng.” Triệu Ly Nông nói thêm: “Tôi đã từng nghe nói vậy.”

“Như vậy…” Hà Nguyệt Sinh cũng không để ý: “Cậu thử dùng trước nếu có hiệu quả tốt, lần sau tôi cũng làm theo.”

Sau khi ủ phân, vài ngày tiếp theo không có sự thay đổi đáng kể. Triệu Ly Nông gieo những hạt giống đã mua được từ thị trường xuống đất. Cây cà chua tạm thời không cần chăm sóc nhiều, và anh ta dành thời gian còn lại cho việc học tập, luôn đến lớp đúng giờ. Tuy nhiên, vào tháng thứ hai, giáo sư không còn tiếp tục giảng dạy về kỹ thuật trồng trọt mà chuyển sang hướng dẫn sinh viên cách nhận biết các dị vật sinh học."

“Thực vật dị biến sinh trưởng cực kỳ nhanh, thời gian biến hóa này thậm chí có thể được tính bằng giây.” Khang An Như nhìn sinh viên phía dưới chậm rãi nói: “Các em nếu như có thể nhận biết thực vật phát sinh dị biến trước vài giây, có thể sẽ giữ lại được tính mạng.”

“Có ai biết đặc điểm của thực vật dị biến không?” Khang An Như đưa ra câu hỏi.

Bên trong phòng học hoàn toàn yên tĩnh.

Khang An Như cũng không ngoài ý muốn, tiếp tục nói: “Thực vật cắm rễ ở đất trong lòng đất, tại thời điểm dị biến, trong nháy mắt rễ của bọn chúng sẽ phát triển đi sâu vào lòng đất, đồng thời thân lá sẽ phát triển nhanh chóng, lúc này nếu như các em đủ nhạy bén thì có thể nhận ra được dưới mặt đất có hơi rung động.”

Triệu Ly Nông nghe chăm chú, cô quả thật cảm thấy hứng thú đối với thực vật dị biến.

Khang An Như: “Nhưng điều này cũng chỉ giới hạn từ thực vật dị biến cấp C trở xuống, người bình thường căn bản không thể phát hiện được động tình của thực vật dị biến từ cấp C cấp trở.”

Lúc này có người giơ tay: “Lão sư, thực vật dị biến có những cấp độ nào ạ?”

“Phân thành 6 cấp độ từ cấp A đến cấp F, thực vật dị biến cấp C lực sát thương rất mạnh, sinh trưởng nhanh chóng, độ dài tối đa có thể đạt tới hai mươi mét, vết đứt gãy có thể nhanh chóng phục hồi, chỉ có súng của thủ vệ quân mới có thể tiêu diệt bọn chúng. Thực vật dị biến cấp D tốc độ chậm hơn, trưởng thành độ cao tối đa ba mét, chỉ cần chặt đứt gốc rễ là có thể tiêu diệt bọn chúng.”

Một sinh viên khác giơ tay hỏi. Vết thương của Khang An Như gần như đã khỏi hẳn, hai tay chống lên bục giảng: “Hai cấp bậc các em không cần hiểu rõ, chỉ cần không đi ra ngoài căn cứ, vĩnh viễn cũng sẽ không thấy được.”

Phía dưới lại có người hỏi: “Căn cứ đường núi có tính là ngoài căn cứ không ạ?”

“Không tính.” Khang An Như nói: “Căn cứ đều định kỳ phun thuốc phòng hộ tại khu vực đường núi, sẽ không có thực vật nào sống sót, cho dù có thực vật dị biến thì cũng chỉ xuất hiện loại thực vật dị biến cấp C như lần này.”

“Chỉ có nghiên cứu viên mới có tư cách rời khỏi căn cứ để nghiên cứu thực vật dị biến cấp cao.” Khang An Như dừng một chút lại nói: “Tôi cũng chưa từng thấy những thực vật dị biến cấp A, cấp B khác.”

Khi Triệu Ly Nông nhắc đến điều này, Khang An Như lập tức cúi đầu và thu hồi hai tay đang chống đỡ trên bục giảng. Ngôn ngữ cơ thể phức tạp của cô ấy có một sự thở phào nhẹ nhõm, nhưng lại mang một chút bất mãn.

Có lẽ vì không có khả năng trở thành nghiên cứu viên, nhưng lại có thể sống trong một môi trường tương đối an toàn, bên trong cô ấy vẫn ao ước có cơ hội được tiếp xúc với các thực vật dị biến cấp cao đó.

Phần lớn sinh viên không để ý đến điều này, nhưng lớp học lại trở nên náo nhiệt hơn.

“Lão sư, nghiên cứu viên La Phiên Tuyết có phải là được phép đi ra ngoài căn cứ?”

“Chắc chắn rồi, nhưng cũng phải có Diệp Trường Minh ở bên cạnh.”

“Nhiệm vụ kia khẳng định rất quan trọng.”

Khang An Như gõ bục giảng: “Được rồi, nghiên cứu viên La ưđã nhìn thấy thực vật dị biến cao cấp, những vấn đề này không phải là điều các em nên quan tâm, các em chỉ cần hiểu rõ thực vật dị biến cấp C trở xuống là được.”

Lớp học hôm nay mất rất nhiều thời gian. Triệu Ly Nông cảm thấy có ích rất nhiều, đây là lần đầu tiên cô có thể hiểu được một cách có hệ thống về đại cương của thực vật dị biến, nhưng sau bài giảng của Khang An Như, cô cũng rõ thực vật dị biến có tính ngẫu nhiên rất lớn.

“Nếu Căn cứ Trung ương có thể giảm được xác suất hạt giống dị biến cấp F, tỷ lệ tử vong của sinh viên nông học ở Căn cứ số chín này sẽ giảm đáng kể.”

Hà Nguyệt Sinh tùy ý nói, khi thấy Triệu Ly Nông nhìn sang, cậu xoa cái bụng: “Đói bụng rồi, đi, chúng ta đi căn tin số hai ăn cơm.”

Hai người cùng đi xuống lầu, Triệu Ly Nông dùng quang não hỏi Đồng Đồng đang ở đâu.

Đồng Đồng: [Tôi vừa mới đến căn tin, đã chiếm được chỗ ngồi tốt, các cậu mau tới đi.]

Căn tin tấp nập người ra vào, có người đến số chiếm chỗ, thật không dễ để có được chỗ ngồi tốt.

Mới vừa vào căn tin số hai, Hà Nguyệt Sinh giơ ngón tay cái lên với Đồng Đồng: “Đều nhờ có có cậu!”

Đồng Đồng nở một nụ cười: “Các cậu nhanh đi lấy cơm đi, lát sẽ có nhiều người hơn.”

Triệu Ly Nông cùng Hà Nguyệt Sinh đi tới trước cửa sổ lấy cơm quay trở lại, ba người ngồi chung một bàn vừa ăn vừa nói chuyện, thế nhưng người nói nhiều nhất vẫn là Hà Nguyệt Sinh, chuyện gì cậu cũng có thể nói được.

“Ngày hôm qua tôi đi mua dung dịch dưỡng hoa hồng, trên đường nhìn thấy một đám người đang đuổi theo một con heo.” Đồng Đồng đột nhiên nhớ tới một chuyện thú vị, không nhịn được mà chia sẻ: “Nhìn như một con heo từ phòng thí nghiệm vô tình thoát ra, mấy học trưởng, học tỷ đang điên cuồng đuổi theo con heo đó. Thậm chí, ở phía sau, có một học trưởng đã nhảy lên lưng con heo để đuổi nó..”

“Sau đó thì sao?” Hà Nguyệt Sinh mở to mắt, hưng phấn hỏi.

“Sau đó… Tôi ngồi xe buýt đi mất tiêu.” Đồng Đồng cau mày, sau đó lại nghĩ thêm một việc: “Nhưng lúc xe buýt cua, hình như tôi nhìn thấy bọn họ bắt được heo rồi nhấc lên trên xe mô tô ba bánh.”

“Nhất định những người đó là sinh viên chăn nuôi.” Hà Nguyệt Sinh chắc chắn nói, sau đó thở dài một hơi: “Vẫn là sinh viên chăn nuôi tốt hơn, đều có đầy đủ các loại thiết bị máy móc, không cần mua, mọi việc đều có Chu viện trưởng lo.”

Căn cứ nông học số chín tuy rằng dính hai chữ “Nông học”, nhưng trong căn cứ lại không có cán bộ trồng trọt và công nghệ kỹ thuật hàng đầu. Phần lớn những cán bộ trồng trọt xuất sắc đều trăm phương ngàn kế tìm cách đến Căn cứ trung ương, bọn họ hy vọng được làm việc dưới trướng nghiên cứu viên trước, một ngày nào đó cũng có thể được thăng cấp lên làm nghiên cứu viên.

Triệu Ly Nông nhắc nhở hai người: “Ăn cơm đi.”

“Ăn cơm ăn cơm!” Đồng Đồng ngồi thẳng lưng, múc một muỗng cơm đầy miệng và nói: "Không biết sau này nếu căn cứ chúng ta có được những nghiên cứu viên nông học xuất sắc thì sẽ thế nào nhỉ."

Trong khi ăn, ba người lại thay đổi chủ đề, nói đến kế hoạch ngày mai.

Hà Nguyệt Sinh: “Tôi muốn dẫn người đi mua sắm.”

Cậu có rất nhiều thông tin, thông thường hay liên hệ giao dịch những thông tin như vậy để kiếm lợi nhuận, giống như môi giới.

Đồng Đồng ngẩng đầu: “Ngày mai tôi có tiết.”

Triệu Ly Nông ăn gần xong, đặt đũa xuống: “Ngày mai tôi muốn đi đến khu phía đông một chuyến.”

Sáng ngày hôm sau, Triệu Ly Nông lại đi một chuyến tới lều 4-52 khu phía đông, chuẩn bị thu thêm phân gà.

“Học tỷ?” Triệu Ly Nông đi vào con đường quen thuộc mà vẫn chưa thấy Ngụy Lệ, đang định gửi tin nhắn hỏi, phía sau truyền đến tiếng bánh xe lăn trên mặt đất, cô quay đầu lại và sửng sốt.

Lần này, Ngụy Lệ không cầm nạng, cô ngồi trên xe lăn, hai chân đều bị bó bột.

Triệu Ly Nông nhìn vào hai chân của cô: “Học tỷ, chị… không sao chứ?”

“Không có gì đâu.” Ngụy Lệ vẻ mặt dửng dưng: “Chỉ là ngày hôm qua bị heo đụng thôi.”

Triệu Ly Nông nhớ ngay câu chuyện hôm qua Đồng Đồng kể, bất giác nói: “Đi xem bắt con heo à?”

Ngụy Lệ chậm rãi ngẩng đầu: “Không được sao?”

Triệu Ly Nông khụ một tiếng, cố gắng kìm nén khóe miệng đang nhếch lên: "Được."

Bình khí xui xẻo, thật là danh bất hư truyền, người cũng như tên!

——-

Tác giả có lời muốn nói:

Ngụy Lệ: Mẹ kiếp!

P/s: câu chuyện Ngụy Lệ hai lần đứng xem chuyện vui bị đụng gãy chân bắt nguồn từ một bình luận trên mạng.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc