Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Cảm Ơn Vì Tất Cả Chương 3

Cài Đặt

Chương 3

Dương Minh Nguyệt vội vã ném cặp xuống ghế rồi thận trọng đi chầm chậm vào trong nhà. Đôi mắt cô bình tĩnh lia ngó dò tìm khắp nơi và rồi cô thấy bà Hoa mặt mày bí xị đang uất ức chà chà xát xát đổ rửa rổ ốc đầy ứ.

“Mẹ!”

Dương Minh Nguyệt nuốt xuống, cô gượng môi nở nụ cười tươi rói gượng gạo méo xệch đi.

“Mẹ, con tưởng bố mẹ đi ăn đám cưới.”

Bà Hoa im lặng cứ cắm đầu vào chà chà rửa rửa rổ ốc. Dương Minh Nguyệt cố tỏ ra bình thản.

“Sao bố mẹ về sớm thế?”

Bà Hoa vẫn im ru, có lẽ bà ấy không biết nên nói thế nào. Câu hỏi của con gái quả thực không khó nhưng bà ấy không sao đáp lời được. Dương Minh Nguyệt ngấm ngầm trong bụng: “chắc chắn là nhà có chuyện gì rồi đây”. Tiếng ông Dương Bảo Trung từ ngoài phòng khách dội vào dầm dập như từng cú đập búa đóng đinh.

“Đấy, tiền điện ngày mai ngày kia rồi đấy. Cái nhà này cái gì cũng đổ lên đầu tao hết, từ mấy đồng đóng học cho con cho đến tiền xát gạo tiền điện nước. Cái gì cũng đổ lên đầu tao. Đấy, mày tài mày giỏi thì mai ngày kia đóng hộ cho tao cái tiền điện cái. Đồng hồ nhà mày còn đang mượn của nhà bác Thanh đấy. Không đóng tiền điện thì lũ chúng nó cắt điện. Liên lụy cả nhà người ta ra.”

“Anh nói thế mà nói được hả. Tôi không thương chồng con ở chỗ nào. Bây giờ con nó lớn rồi, cũng phải sai bảo chỉ dạy cho nó biết cách làm chứ. Không có thì ông đóng lấy cái tủ kính để lên nóc tủ kia mà thờ.”

Ông Dương Bảo Trung trợn trừng con mắt, hai tay chống hông gầm lên như con báo già:

“Ý là mày muốn trù cho con tao chết đấy hả. Loại mày là cái loại lười chảy thây chảy xác ra, từ ngày mầy về nhà này mày đã làm được cái gì cho nhà này chưa. Quét nhà thì tao quét, rửa bát thì con nó rửa. Mày làm cái gì?”

Bà Hoa không nhịn được nữa, bà cáng cổ họng dóng lên mà cãi, cãi đúng cãi chuẩn cãi không thể bẻ lối bẻ cọ được:

“Tôi về đây từ cái ngày con Nguyệt nó mới học lớp hai, lúc đấy cơm nó ăn tôi còn phải xúc từng thìa. Ở đấy mà nó rửa bát được cho ông. Từ ngày về đây, có năm cái triệu tiền cưới tôi mà ông đánh tôi biết bao nhiêu trận. Trả hết nợ rồi chả biết ông lôi đâu ra bao nhiêu cái nợ gì đấy nữa xong lại ghè đầu vợ con ra đánh chửi. Tối thì chổng mông thức khuya ghi lô ghi đề, sáng ra thì ngủ đến mười một mười hai giờ trưa.”

Bà Hoa nói chưa hết ý thì ông Trung nhảy xồm nhảy dựng lên quát to chặn họng bà Hoa:

“Mẹ cái con bố láo này, thế mày về cái nhà này mày đã làm được cái gì. Mày làm cái gì mà mày dỏng mỏ lên.”

Dương Minh Nguyệt như kẻ vô hình, cô đứng chềnh ềnh ra đó nhưng cốt chỉ là không khí mà thôi. Bố cô vẫn căng cơ lắm nhưng chỉ căng chằng với người nhà.

“Tao lo cho chúng mày từng ly từng tí, giờ mày hỗn mày láo.”

Dương Minh Nguyệt đang chấm chân bấm bụng ngậm miệng đối tố. Không hiểu tại sao từ hỗn và láo lại có thể dùng trong trường hợp vợ chồng như thế này. Dương Minh Nguyệt còn đang bối rối thì tiếng chân dậm thuỳnh thuỵch càng rõ dần. Ông Dương Bảo Trung xông phi vào tay cầm cái dép cao su đế dày cồm cộp, điên cuồng nhảy vào đánh bà Hoa tới tấp.

“Mẹ mày láo hả, mầy láo hả!”

Dương Minh Nguyệt hoảng hốt nhảy xô vào cản ngay, cô chật vật túm chặt lấy cổ tay bố mình khốn khổ kéo ông ấy ra. Dép cao su rơi xuống sàn nhà, bà Hoa vẫn ngoan cố ngồi ụ sụ ở đấy bình thản đến mức như muốn thách thức lão chồng. Hai mắt bà đỏ lừ nảy lửa đầy căm phẫn.

Dương Minh Nguyệt khốn đốn vật vạ hết ôm, lôi rồi lại kéo bố mình ra. Dương Bảo Trung không làm gì được thì tức lắm, mặt ông trắng dã cắt không ra máu. Bất giác ông phát cuồng lên quay ngoắt lại túm lấy cổ cô, ông hung tợn ấn mạnh hai tay xuống xương quai xanh Dương Minh Nguyệt. Như một kẻ điên loạn mất quyền kiểm soát hành vi, Dương Bảo Trung nghiến răng ken két gầm gào như một con hổ hoang dã. Ông trợn trắng con mắt hung tợn hùng hổ ấn đẩy Dương Minh Nguyệt ép sát vào tường điên cuồng bóp cổ cô, miệng mồm thì oang oang chửi rủa.

“Mẹ cái con này, bây giờ mày lại bênh vực người dưng hả. Cái con mất dạy này!”

Dương Minh Nguyệt đỏ mặt tía tai đứng im chịu trận, đôi mắt cô đỏ lừ trừng trừng nhìn bố mình một cách căm tức uất phẫn. Trong giấy phút ngột ngạt tắc nghẽn cổ họng ấy cô không thở nổi. Tưởng chừng như tắt hơi ngưng phổi ngay bây giờ vậy, Dương Minh Nguyệt cố nhịn nhưng không bộc rõ ra ngoài. Cô trừng mắt đối nghịch như vậy mãi, mãi lâu sau thì cô chịu không nổi nữa. Không phải vì đau, không phải vì không thở được, không phải vì cô sợ chết. Mà là vì... uất ức dồn nén quá lâu đã kích tụ thành bom hạng nặng. Dương Minh Nguyệt vùng vẫy như một kẻ điên loạn, dứt khoát hất văng tay bố mình như hất bỏ gông cùm xiềng xích.

“Bố làm cái gì vậy? Cả cái nhà này có ai mà không thương bố. Sao bố cứ phải đẩy mọi người ra xa như thế? Bố suy nghĩ lại đi, bấy lâu nay cuộc sống gia đình nó ngột ngạt tồi tệ đến thế nào.”

Còn rất nhiều rất nhiều điều mà Dương Minh Nguyệt muốn vạch ra, muốn chỉ điểm và muốn cả trách hờn nữa. Nhưng bây giờ cổ họng cô mới thật sự bị ách tắc. Lúc này tim cô đập nhanh, nhanh tới mức không thể thở được. Mọi thứ đã đi quá xa, quá mức chịu đựng rồi.

Mọi thứ chưa hề lắng xuống, chỉ giảm được mức độ sử dụng tay chân và tấn công thể hình. Về phần tâm lý thì... còn tệ hơn. Dương Bảo Trung không chịu hiểu, ông ấy độc đoán, ông ấy gia trưởng, ông ấy coi mình là nhất. Ông ấy chỉ biết mình đúng và không cần thiết phải lắng nghe ai. Ông ấy cuồng lên không ngừng chửi rủa thậm chí còn dùng những ngôn từ tệ hơn trước. Dương Minh Nguyệt bất lực muốn gục ngã ngay lập tức, nhưng rồi hít sâu thở đều ra một cái, cô cảm nhận được cái đau da thịt rồi...

Nhưng đau dù bên trong hay bên ngoài thậm chí là cả hai thì... Dương Minh Nguyệt cô không muốn khóc ở đây, không muốn nước mắt rơi vào lúc này.

“Tại sao lại tệ đến vậy...”

Dương Minh Nguyệt biết rằng bản thân đã quá mệt mỏi và thật khốn đốn khi có quá nhiều thứ muốn nói nhưng cô lại không biết sắp xếp rồi nói bắt đầu từ đâu. Nỗi đau vô hình là đây sao, cô không tài nào định nghĩa nổi. Không có ngôn từ nào diễn tả được suốt bấy lâu nay tình trạng căn nhà này đổ nát tới mức nào. Có phải chăng đây chính là hiện tượng “chết từ từ trong mái nhà thân yêu” hay là “liều thuốc tử mỗi ngày một viên”.

。。。范青川。。。

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc