Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Cảm Ơn Vì Tất Cả Chương 2

Cài Đặt

Chương 2

Trời sáng, Dương Minh Nguyệt bình thản kéo lại vai áo, nghiêm túc chỉnh lại tóc tai. Cô bình nhiên với lấy chiếc cặp xách màu hồng trên góc bàn. Dương Minh Nguyệt lững thững đi xuống dưới nhà. Vừa thấy cô xuống bà Hoa bực bội bỏ túi bánh mì xuống mặt bàn mắng vội mắng vàng vài câu.

“Con gái con đứa mặt trời lên tận đỉnh đầu rồi mới thèm dậy. Sao không để đúng giờ đi học rồi hãng dậy?”

Dương Minh Nguyệt quay mặt cười xoà một cái lấy lệ, xong cô vớ lấy túi bánh bỏ nhanh vào cặp rồi chạy ù ra ngoài cửa.

“Mẹ, con đi học đây.”

Bà Hoa thở dài ngán ngẩm mắt dõi theo con.

“Con mới chả cái, dậy sớm thì không dậy.”

Dương Minh Nguyệt rời khỏi nhà, cảm giác nặng trĩu đã vơi đi một phần nhỏ. Cô ưỡn ngực hít thở đều rồi nhìn thẳng cái quán nhỏ trên ngã tư. Vừa tới nơi cô rẽ chân ghé vào hỏi ngay:

“Bà Mai, bán cho cháu cái thẻ Viettel hai mươi nghìn.”

Bà Mai đang ngồi trên ghế nghe giọng Dương Minh Nguyệt thì đứng dậy xoay người đi tới kệ hàng rút lấy cái ví dài màu đen ra. Bà tìm lục rồi rút ra một thẻ giấy đưa cho Dương Minh Nguyệt.

“Đây, đi học đấy ơ?”

Dương Minh Nguyệt một tay nhận thẻ một tay trả tiền.

“Vâng, cháu xin. Cháu đi học đây.”

Dứt lời, Dương Minh Nguyệt lẳng lặng quay đi ngay. Chưa được vài bước thì tai cô nghe tiếng bà Mai đảo lưỡi ngọt sớt nói chuyện với các bà ở đó, giọng bà tung hô cao vút vọng tới tai cô từ phía sau lưng.

“Đấy, con bé nó ngoan lắm. Ai cũng bảo nó hiền ngoan lắm đấy. Con bé nó ngoan thật.”

Dương Minh Nguyệt thở dài não nề, cô tự thấy ớn lạnh toàn thân. Cảm giác được người khác khen tưởng thế nào, hóa ra nó cay lè chát đắng đến thế. Thật là khoa trương, biết cách tám chuyện mà.

Ủ rũ rầu rĩ vậy nhưng Dương Minh Nguyệt không quên nạp tiền điện thoại, vừa đi cô vừa đăng ký gói mạng bảy ngày. Ngay khi có wifi Dương Minh Nguyệt vào messenger tìm nhắn cho Phạm Thanh Duy ngay. Vừa tìm cô vừa tủm tỉm cười vui vẻ.

“Không biết anh Duy đang làm gì nhỉ. Không biết ảnh dậy chưa ta.”

Chưa kịp nhắn tin thì đập vào mắt cô là tin nhắn từ sáu giờ ba phút sáng nay của Phạm Thanh Duy. Hai mắt cô sáng bừng với nụ cười ấm áp hạnh phúc.

[NỘI DUNG TIN NHẮN TRÊN MESSENGER]

Thanh Duy: “Em dậy chưa. Sáng vui vẻ.”

“Sáu rưỡi rồi đấy, em dậy chưa?”

“Nhớ nhắn tin cho anh.”

Minh Nguyệt: “Em đang đi học rồi, nay anh dậy sớm thế.”

Duy Phạm: “Tối qua anh không không vô game. Nên nay anh dậy sớm.”

Minh Nguyệt: “Chiều anh có phải đóng hàng không?”

Duy Phạm: “Có, một giờ rưỡi là anh phải đóng hàng rồi.”

“Còn em, nay em học mấy tiết. Mấy giờ đi học về. Chiều có phải đi học không?”

Minh Nguyệt: “Nay em học năm tiết, tận mười hai giờ mới về. Chiều nay em được nghỉ á.”

Duy Phạm: “Thôi đi học đi.”

“Cứ nhắn nữa là muộn giờ đi học đấy. Lúc nào về nhớ nhắn tin cho anh biết.”

Minh Nguyệt: “Ừ biết rồi mà. Em đi đây.”

[NỘI DUNG TIN NHẮN TRÊN MESSENGER]

Tắt điện thoại nhét vào túi quần, Dương Minh Nguyệt thở phào khoan khoái. Lúc nào cũng vậy, chỉ cần cô nhắn thì anh sẽ rep tin ngay. Cho dù bận thế nào anh cũng nói cho cô biết trước, quyết không để cô chờ tin nhắn. Dương Minh Tuyết cúi đầu hổ thẹn. Vậy mà lúc nào cô cũng lơ đãng đến thế, chẳng bảo giờ cô rep tin nhắn của anh ấy nhanh như vậy. Lúc nào cô cũng vô tình để anh chờ rất lâu.

Mười hai giờ hai mươi lăm phút trưa, Dương Minh Nguyệt lững thững trên sân trường, bác bảo vệ đi ra vừa thấy cô bác liền đon đả hỏi trước:

“Nay cháu về sớm hơn hôm qua ba phút cơ đấy.”

Dương Minh Tuyết quay đầu nhìn lại khuôn viên trường. Miệng hờ hững nở nụ cười ngốc, cô nghĩ thầm trong bụng.

“Trường về hết rồi, có còn ai nữa đâu. Muốn lang thang ở đây cũng không được ấy chứ.”

Dương Minh Nguyệt ngượng ngùng bật thành lời.

“Cháu về ạ.”

Dương Minh Nguyệt cúi đầu chào bác bảo vệ. Vừa đi vừa ré vào mép đường cô vừa rút điện thoại ra check tin nhắn. Đúng thật, niềm hạnh phúc của cô chính là Phạm Thanh Duy. Chỉ cần được nhắn tin thôi cũng đủ để cô cười mê mẩn cả ngày rồi.

[NỘI DUNG TIN NHẮN TRÊN MESSENGER]

Minh Nguyệt: “Anh, em tan học rồi. Đang trên đường về nè.”

Duy Phạm: “Ơi, anh nghe đây.”

“Vừa tan học à, vậy thì lo về nhà đi.”

“Nào về nhớ nhắn anh biết.”

Minh Nguyệt: “Vâng.”

[NỘI DUNG TIN NHẮN TRÊN MESSENGER]

Dương Minh Nguyệt cất điện thoại, lững thững lê bước. Lúc nào cũng vậy, lúc nào rời cái màn hình điện thoại cô cũng mệt mỏi chán nản như thế. Cái nắng trời oi bức dội lên mặt đất chói lóa cả mắt. Dương Minh Nguyệt đầu không đội mũ, người không mặc áo dài chống nắng. Đầu trần áo cộc, cô lóc cóc chạy trên đường với chiếc cặp xách trên vai. Thời gian trôi dần, đoạn đường ngắn lại, cuối cùng thì cô cũng sắp về tới nhà.

Bụng Dương Minh Nguyệt sôi lên sùng sục nhưng khi ngước mắt lên, cô nhìn thấy mái ấm thân thuộc của mình. Cảm giác ghê sợ rợn người đến kinh hãi, Dương Minh Nguyệt nhìn thấy một nỗi ám ảnh mang tên “về nhà”.

Dương Minh Nguyệt bước vào, cánh cửa mở toang hoác ấy nhe răng cười khà khà như kiểu vừa nuốt được một thú tiễn ngu ngốc. Dương Minh Nguyệt chưa kịp mấp máy môi chào hỏi thì từ trong nhà tiếng la ó cứ the thé vang lên.

“Mả bố mầy, con bố láo mất dạy nầy. Tao lấy mầy về để lo cơm nước nhà cửa cho tao. Mẹ mầy, láo, con bố láo con mất dạy nầy!”

Dương Minh Nguyệt sững người đứng đờ ra. Tiếng chửi mắng vẫn oang oác vang xa tận cổng làng. Dương Minh Nguyệt thần người ra như đứa ngốc, nghe nghe thêm một tý cô ngẩn người đơ luôn.

“Lại chuyện gì đây?”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc