Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Dương Minh Nguyệt như chết lặng đi, tai cô không còn nghe được lời Dương Bảo Trung nói nữa, não cô cũng lười tiếp nhận và phân tích những câu từ vô lý đùng đùng ấy. Trong phút chốc, cô nhận ra mình là người rất sợ bố. Ngay từ khi còn bé cô đã chứng kiến rất nhiều vụ đánh đập “thấy máu” khủng khiếp vô cùng. Ngày trước thì bố cô đánh mẹ ruột của cô, bà ấy bỏ đi rồi. Giờ thì bố cô đánh mẹ nuôi của cô. Cả một dòng kí ức ùa về trong tâm trí, soi ra thì chỉ toàn là những trận đòn roi điện thâm tím da thịt và nhưng lời mắng chửi kinh tệ của bố và mẹ.
“Đây.. là gia đình sao?”
Dương Minh Nguyệt vô thức đi ra khỏi nhà từ lúc nào chính cô cũng không hề hay biết. Cô đứng ngoài vườn nhìn lên bầu trời trong xanh và cả cái nắng oi bức vàng khè lè lưỡi dài như đang liếm láp mặt đất. Tiếng mắng chửi vẫn vang vang tới tai, Dương Minh Nguyệt bỗng chốc thấy sợ hãi. Hai tay chống mạnh lên hông hít sâu thở phào một cái thật mạnh, Dương Minh Nguyệt can đảm nhìn căn nhà hai tầng trước mắt.
Không có ai cả, Dương Minh Nguyệt nở nụ cười châm biếm chua chát. Cô thừa biết hiện tại có rất nhiều người đang áp tai vào vách hay đứng trên nắp bồn xí để nghe hóng chuyện ồn ào nhà cô. Khổ nỗi cổ họng của bố cô mà gào lên thì cả làng nghe thấy, cần gì phải chui rúc nghe hóng kiểu này cho mất công.
Dương Minh Nguyệt chưa hết sợ hãi, toàn thân cô run lên. Và.. cô bắt đầu bỏ chạy. Cô không dám ngoái đầu lại, cứ chạy thẳng chạy thẳng như thế thôi. Nước mắt cứ vậy mà rơi, cô không ngăn lại nổi.
Lúc này điện thoại của cô nằm trên chiếc kệ tủ rinh lên tiếng chuông tin nhắn:
[NỘI DUNG TIN NHẮN TRÊN MESSENGER]
Duy Phạm: “Em về tới nhà chưa?”
“Sao lâu vậy, gặp chuyện gì rồi à!”
“Em về chưa?”
Duy Phạm: /3 cuộc gọi nhỡ/
[NỘI DUNG TIN NHẮN TRÊN MESSENGER]
Dương Minh Nguyệt lang thang trong khuôn viên di tích lịch sử cách nhà cô 3km. Nơi đây có núi có hồ có cây cảnh hoa lá và có những ngôi chùa cổ kính trang nghiêm. Dương Minh Nguyệt lững thững bước lên những bậc thang đá mịn trơn bóng. Cô leo núi. Từng bước chân chậm rãi trở nên nặng nề, cô vẫn leo. Hai chân cô mệt lử ra tê cứng hết rồi, cô vẫn cứ leo. Chợt ngẩng đầu lên nhìn, Dương Minh Nguyệt ngây ngốc thẫn thờ.
“Cao quá!”
Dương Minh Nguyệt đứng chênh vênh trên vách đá cao ngút, cô trầm mặc nhìn xuống những ngôi nhà nhỏ tí phía xa.
“Yên bình quá.”
Bỗng nhiên muốn khóc, Dương Minh Nguyệt ngồi xuống chiếc ghế đá bên vách đá sau chùa cổ. Cuối cùng cô cũng được khóc một trận thoải mái, cô gục đầu xuống xả ngay cơn lũ trong lòng. Gió nhẹ khẽ thổi, nắng nhẹ le lói qua kẽ lá đa già. Dương Minh Nguyệt ngồi một mình, khóc một mình. Thời gian cứ trôi như vậy, chẳng ai để ý tới cái xó xỉnh đá cuội chênh vênh ấy.
Trong nhà, mọi thứ dường như đã kết thúc, điện thoại trên kệ tủ rinh lên tiếng tin nhắn tới:
[NỘI DUNG TIN NHẮN TRÊN MESSENGER]
Duy Phạm: “Ăn cơm đi, chiều thì nhắn tin cho anh.”
“Một giờ chiều rồi, em ngủ trưa à. Sao không thấy nhắn gì thế?”
“Lát anh phải đóng hàng rồi. Có gì nhớ nhắn lại cho anh đấy.”
---4 giờ chiều---
Duy Phạm: “Em có thể quan tâm đến anh một chút không? Không biết bao nhiêu lần em ngó lơ anh thế này rồi. Em đang làm gì đấy?”
“Vẫn chưa online.”
“Anh vừa đóng hàng xong rồi.”
[NỘI DUNG TIN NHẮN TRÊN MESSENGER]
Hoàng hôn ôm lấy cả thành phố, Dương Minh Nguyệt mới thấm cái đói sôi sục dạ dày. Cô ngẩn ngơ nhìn lên trời, bất ngờ rằng thời gian trôi quá nhanh. Nhìn xuống dưới, cô thấy đã đến lúc nên trở về.
Dương Minh Nguyệt lững thững đi trên hầm cầu qua hồ Long Trì. Vừa nhò đầu ra ngoài đường lớn, Bà Hoa ngồi trên chiếc xe Honda màu đỏ vẫy tay gọi với cô ngay.
“Nguyệt, Nguyệt ơi!”
Dương Minh Nguyệt nhìn bà Hoa, rồi lẳng lặng đi tới. Móng bấm mạnh lên mu bàn tay tới mức tím tái xanh lè, Dương Minh Nguyệt vẫn tiếp tục cắn răng cố gắng kìm nén cảm xúc. Bề ngoài bình an thản nhiên ấy của cô đang muốn nói với mẹ cô rằng: “con ổn mẹ ạ”.
Bà Hoa không giỏi kìm nén đến vậy, Dương Minh Nguyệt vừa tới bà vội mắng vốn ngay:
“Mày đi thế này mày có biết ai là người lo lắng cho mày nhất không hả? Mẹ mày!”
Dương Minh Nguyệt ngồi sau xe nghe được những lời này, cô bỗng nhiên thấy thật ấm áp biết bao. Ít ra thì lúc này cô không còn thấy cô đơn nữa. Bà Hoa đưa cô tới một quán bún, hai người cùng ngồi xuống ăn. Bà Hoa lúc bấy giờ mới giải trình đầu đuôi.
“Bố mầy như bị ma nhập ý. Sáng đi đám cưới có cái gì đâu. Mẹ là mẹ thấy cô dâu lấy chú rể này cũng có hai đứa con rồi. Mà chú rể cũng kiểu người gia trưởng y bố mày ý. Mẹ cùng các cô ở đó nói chuyện vài ba câu với nhau. Mẹ có nói câu bảo cô dâu là người ta đang bỏ không được vậy mà cô đâm đầu vào. Thế chắc là bố mày nghe được xong chạnh lòng. Đấy, thế là về mắng hươu mắng vượn thế đấy.”
Dương Minh Nguyệt mệt mỏi đôi mắt trĩu nặng xuống.
“Chịu thật. Không biết nói thế nào nữa luôn. May mà bên cạnh mình còn mẹ ấy.”
Hai người ăn uống xong lại kéo nhau ngồi ngoài bờ đê ngắm ruộng ngắm trời. Nhìn dàn người ồ ạt kéo dây thả diều còn hai người chỉ lẳng lặng ngồi tâm sự với nhau.
Mãi cho tới tận bảy giờ tối hai người mới về nhà. Vừa bước qua cánh cửa Dương Minh Nguyệt mới sực người nhớ đến Phạm Thanh Duy. Cô vội chạy vào vơ lấy điện thoại trên nóc tủ. Nhìn hàng tin nhắn với những cuộc gọi nhỡ trên đó cô như muốn khóc thét lên. Thông báo dồn lên tận mười mấy cuộc gọi nhỡ: của mẹ nuôi, của các bác nhà ngoại lai và.. của Thanh Duy.
Dương Minh Nguyệt vò đầu bứt tai bức bối như muốn khóc.
[NỘI DUNG TIN NHẮN TRÊN MESSENGER]
Minh Nguyệt: “Em xin lỗi, nay em bận việc nhà quá.”
“Anh đang làm gì đó?”
“Anh đã ăn tối chưa?”
Duy Phạm: “Bây giờ mới chịu online hả. Bỏ người ta cả chiều giờ còn hỏi.”
Minh Nguyệt: “Em xin lỗi mà, em bận quá nên quên mất.”
Duy Phạm: “Ừ ừ, lúc nào em cũng bận, cũng quên. Thế cô đã đã ăn cơm chưa. Hay là cô lại bỏ bữa?”
Minh Nguyệt: “Em ăn rồi.”
”Giận em à?”
Dương Minh Nguyệt lặng lẽ nghiêng người dựa đầu vào tường. Cô lướt lên dần, cứ cách một quãng tin nhắn lại có một vài câu xin lỗi của cô. Nhìn thời gian hai người nói chuyện cũng chẳng được bao lâu, đa phần đều là anh ấy chủ động nhắn tin trước. Dương Minh Nguyệt lại tự trách mình vô tâm. Không biết trong đoạn tình cảm online này cô đã bao nhiêu lần tự trách mình như thế.
Nhiều lúc ngẫm nghĩ, Dương Minh Nguyệt thấy buồn bực chuyện gia đình. Nhưng rồi nhìn về phía Phạm Thanh Duy, cô lại không biết nên kể lể thế nào để được anh an ủi yêu thương. Mỗi lần call video với nhau, cả anh và cô đều nói rất nhiều nhưng cô có quá nhiều tâm sự, sợ nói ra sẽ khiến anh buồn lây. Ấy vậy rồi cái gì cô cũng chẳng dám nói với anh ấy.
Tiếng chuông tin nhắn kéo cô trở về cuộc trò chuyện. Cô cúi đầu nhìn xuống màn hình điện thoại.
[NỘI DUNG TIN NHẮN TRÊN MESSENGER]
Duy Phạm: “Đâu rồi?”
Minh Nguyệt: “Em đây mà, có đi đâu đâu.”
“Em kể cho anh nghe chuyện em gặp phải ở trên trường hôm nay nhé.”
“Thằng Luân trước đây hắt nước sôi nấu mì tôm lên tay em trước đây á. Nay em trai nó rủ em đi uống nước đấy. Mà em từ chối rồi. He he.”
“Thằng Duy nó là bạn em lâu nay rồi, nên em không chấp anh trai nó chuyện làm tay em bị bỏng. Nhưng hai anh em nhà nó cứ thay nhau đến nhà em rủ em đi chơi. Thằng Luân phiền thật anh à. Em tỏ thái độ đuổi bằng ngôn ngữ mấy lần mà nó vẫn cứ chạy theo em mãi.”
[NỘI DUNG TIN NHẮN TRÊN MESSENGER]
Dương Minh Nguyệt lại lủi thủi ôm cái điện thoại một mình một góc. Cô và anh cứ nhắn tin qua lại cho nhau mãi tới tận khuya mới chịu rời máy đi ngủ. Nguyên buổi tối này cô không hề than thở với anh một chút gì liên quan tới chuyện gia đình hôm nay.
。。。范青川。。。
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)