“Cô...”
Khương Di Nhiên tràn đầy vẻ không phục, vừa định tranh cãi với Khương Kiều Kiều.
Lại thấy đám đông xung quanh đều chĩa mũi nhọn về phía Khương Kiều Kiều.
“Hóa ra cô là chị gái của cô ta à! Nếu cô đã ở đây, vậy thì cho chúng tôi một lời giải thích đi, con ranh con này mở miệng ra là mắng chúng tôi là dân đen! Chuyện này nếu cô không xử lý cho đàng hoàng, bây giờ chúng tôi lập tức đi tố cáo!”
“Đúng, cho chúng tôi một lời giải thích!”
“Tố cáo! Tố cáo!”
Đám đông lại một lần nữa kích động.
Khương Di Nhiên nhìn thấy trận thế này cũng sợ hãi, vội vàng ngậm miệng, thậm chí còn trốn ra sau lưng Khương Kiều Kiều.
Sự khinh thường trong mắt ả lóe lên rồi biến mất.
Vừa rồi trong lúc kích động, ả quả thực đã lỡ lời.
Chuyện hôm nay e là khó mà thu dọn êm đẹp, Khương Kiều Kiều thích thể hiện thì cứ để cô ra mặt đi!
Khương Kiều Kiều nở nụ cười trên môi, bình tĩnh và ôn hòa nói: “Các vị đồng chí, chuyện hôm nay là lỗi của em gái tôi.”
Mọi người vừa rồi tranh cãi với Khương Di Nhiên hồi lâu, ả chết cũng không nhận sai mới khiến họ tức giận đến vậy.
Khương Kiều Kiều vừa đến đã nhận lỗi, thái độ này vẫn khiến họ khá hài lòng.
“Tôi sẽ bảo em gái tôi xin lỗi mọi người, ngoài ra, tôi cũng sẽ bồi thường cho mọi người một chút.”
Khương Kiều Kiều vừa nói, vừa trực tiếp tóm lấy Khương Di Nhiên, trầm giọng ra lệnh: “Xin lỗi!”
Khương Di Nhiên vốn tưởng chuyện này đã không còn liên quan đến mình nữa, không ngờ lại bị Khương Kiều Kiều lôi ra.
Ả biến sắc, theo bản năng muốn phản kháng.
Nhưng chưa kịp có động tác gì, Khương Kiều Kiều đã trực tiếp túm lấy tóc ả, ấn đầu ả xuống: “Xin lỗi!”
Khương Kiều Kiều nói lại một lần nữa, rồi ghé sát tai Khương Di Nhiên hạ thấp giọng: “Cô nhìn Tần Hải Dương xem. Cô cảm thấy nếu cô không xin lỗi, không xoa dịu những người này, thì cô có yên thân được với Tần Hải Dương không?”
Động tác giãy giụa của Khương Di Nhiên chợt khựng lại, vừa rồi Tần Hải Dương đã ra tay với ả rồi.
Ả biết, hôm nay ả đã làm Tần Hải Dương mất mặt trước những người này, đặc biệt là trong số đó còn có người của thôn Tần Gia.
Tần Hải Dương thật sự tức giận rồi.
“Xin lỗi.” Ả cắn răng nói một câu xin lỗi.
Ả mới không sợ Khương Kiều Kiều, mà là không muốn chọc giận Tần Hải Dương.
Dù sao ả vẫn còn muốn làm phu nhân của người giàu nhất cơ mà.
“Chân thành một chút!” Khương Kiều Kiều vẫn túm chặt lấy ả không buông, thậm chí còn cố ý giật tóc ả một cái.
“Á!”
Ả đau đớn hét lên một tiếng, hốc mắt lập tức đỏ hoe.
“Xin lỗi, tôi sai rồi, tôi thật sự sai rồi.”
Trong mắt Khương Kiều Kiều lóe lên một tia chế giễu.
Cô buông Khương Di Nhiên ra, sau đó trực tiếp lấy hai con vịt từ trên đòn gánh của Tần Hải Dương, giao cho người đứng đầu trong đám đông: “Các vị đồng chí, em gái tôi tuổi còn trẻ chưa hiểu chuyện, lỡ lời nói sai, bây giờ nó đã biết lỗi rồi. Các vị người lớn rộng lượng, đừng chấp nhặt với nó. Hai con vịt này coi như là em gái tôi bồi thường cho mọi người, bà con đem bán đi, mua hai chai nước ngọt uống cho hạ hỏa.”
Trên mặt cô nở nụ cười tươi tắn, ra tay là hai con vịt, nói năng cũng rất chu toàn.
Đối phương dù trong lòng có hỏa khí gì thì cũng tan biến hết.
Tần Hổ còn vỗ vỗ vai Tần Hải Dương với vẻ thấm thía: “Hải Dương à, chị vợ của cậu mới là người biết cách cư xử, cô vợ nhà cậu còn phải dạy dỗ lại cho tử tế vào.”
Sắc mặt Tần Hải Dương cực kỳ khó coi, gã trừng mắt nhìn Khương Di Nhiên một cái.
Con mụ ngu xuẩn tự cho mình là đúng này, nói chuyện không thèm suy nghĩ, hại gã mất toi hai con vịt, lại còn chẳng nhận được một câu nói tử tế nào.
Khương Di Nhiên trừng mắt nhìn Khương Kiều Kiều, trong lòng tức đến hộc máu.
Vừa rồi ả còn thấy may mắn vì Khương Kiều Kiều đứng ra gánh vác chuyện này.
Không ngờ Khương Kiều Kiều lại gánh vác theo kiểu đó, ép ả xin lỗi thì chớ, lại còn lấy vịt nhà ả đi ban phát ân tình.
Tiếng thơm thì một mình cô hưởng, thiệt thòi thì bắt ả chịu hết!
Khương Kiều Kiều đúng là giỏi thật đấy!
Ngày mai!
Đợi ngày mai về nhà, ả nhất định sẽ đem tất cả những việc làm hôm nay của Khương Kiều Kiều kể hết cho ba mẹ và các anh nghe!
Cục tức này, ả tuyệt đối không nuốt trôi dễ dàng như vậy đâu.
Sau khi mọi người tản đi, Tần Hải Dương trong lòng tuy không vui, nhưng vẫn duy trì sự lịch sự ngoài mặt.
Gã khách sáo cảm ơn Khương Kiều Kiều: “Vừa rồi cảm ơn chị đã ra mặt giúp đỡ giải quyết chuyện này, hôm nào rảnh rỗi mời anh chị đến nhà chúng em chơi.”
Khương Di Nhiên nghe thấy Tần Hải Dương nói vậy, ngọn lửa giận dữ trong lòng lập tức tìm được chỗ trút.
“Anh Hải Dương, anh làm gì mà phải khách sáo với chị ta như vậy?”
“Khương Kiều Kiều, đồ tiện nhân nhà cô! Trước đây sao tôi không nhìn ra cô lại nhiều mưu mô như vậy...”
“Cô câm miệng lại cho tôi!”
Khương Di Nhiên chưa nói hết câu, Tần Hải Dương đã quát lớn một tiếng.
Gã mang vẻ mặt giận dữ kéo Khương Di Nhiên lại, áy náy nói với Khương Kiều Kiều và Hoắc Bắc Tiêu: “Chị, anh rể, ngại quá, Nhiên Nhiên tính tình nó là vậy, chúng em xin phép đi trước.”
“Oa!”
Ai ngờ, gã vừa dứt lời, Khương Di Nhiên đã trực tiếp khóc òa lên: “Anh Hải Dương, chúng ta cứ thế này mà về, biết ăn nói sao với mẹ đây? Vịt thì mất, tiền cũng không bán được... Mẹ và mọi người còn đang đợi chúng ta bán vịt mua gạo về nấu cơm đấy... Hu hu...”
Sắc mặt Tần Hải Dương càng tối sầm lại.
Khóe mắt gã theo bản năng liếc nhìn Khương Kiều Kiều một cái.
Không biết tại sao, gã chỉ là không muốn những sự túng quẫn này của gia đình bị Khương Kiều Kiều biết được.
Trên mặt Khương Kiều Kiều không có biểu cảm gì, hoàn cảnh nhà họ Tần cô còn rõ hơn ai hết.
Cha Tần liệt giường, mẹ Tần suốt ngày làm mình làm mẩy, vợ chồng anh cả nhà họ Tần thì gian xảo, ăn gì cũng không đủ, bảo làm việc thì chỗ này đau chỗ kia nhức.
Vợ chồng anh hai thì khá tốt, chỉ tiếc là chịu làm nhưng lại không có đầu óc, chỉ biết làm trâu làm ngựa.
Còn Tần Hải Dương thì bị mẹ Tần chiều hư, lười biếng vô cùng.
Cùng lắm cũng chỉ sẵn lòng giúp làm chút việc nhẹ nhàng lại có thể bỏ túi riêng như đi bán vịt này thôi.
Khương Kiều Kiều dửng dưng, nhưng Hoắc Bắc Tiêu lại hơi nhíu mày.
Anh nhìn Khương Kiều Kiều một cái, cuối cùng vẫn móc từ trong túi áo ra năm đồng, đưa cho Tần Hải Dương: “Số tiền này hai người cứ cầm lấy mua gạo về trước đi, hai con vịt mà Kiều Kiều vừa tặng đi, coi như là tôi mua.”
Sắc mặt Tần Hải Dương bối rối, vừa định từ chối, Khương Di Nhiên đã lao tới, giật lấy tờ năm đồng kia.
“Khương Di Nhiên.” Tần Hải Dương sốt ruột gọi ả một tiếng: “Không được lấy tiền của anh rể!”
Khương Kiều Kiều trong lòng cười khẩy một tiếng.
Tần Hải Dương chính là một người như vậy, vừa muốn cái này lại muốn cái kia, vừa muốn có tiền, lại vừa muốn giữ thể diện.
Kiếp trước cô gánh vác nặng nề tiến bước, vừa kiếm tiền vừa bảo vệ cái lòng tự trọng đáng thương đó của gã.
Kiếp này, Khương Di Nhiên còn trông cậy vào gã để làm phu nhân tỷ phú, cô lại muốn xem thử, gã còn làm sao mà vừa muốn cái này vừa muốn cái kia được nữa.
Đợi Tần Hải Dương và Khương Di Nhiên đi xa, Khương Kiều Kiều cũng quay người bước đi, ngay cả một cái liếc mắt cũng chẳng buồn dành cho Hoắc Bắc Tiêu.
Trong lòng Hoắc Bắc Tiêu bỗng nhiên hoảng hốt, vội vàng đuổi theo.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)