Lâm Vi biết chuyện đã đến mức này thì cô cũng không cần phải làm gì nữa cả. Bây giờ nhà họ Phương chắc cũng chẳng thèm để ý đến cô đâu, cả nhà họ tự kiếm chuyện với nhau là đã đủ tưng bừng rồi.
Quả nhiên, nhà họ Phương đã sắp loạn thành một nồi cháo heo.
Phương Hồng vừa về đến nhà họ Phương thì đã nhanh chóng lôi được ra một cái bọc bằng vải bố in hoa xanh từ trong cái tủ cạnh giường đất. Sau khi lấy ra được mấy cọc tiền trong bọc, Phương Hồng liền nảy ra một ý định táo bạo.
Phương Hồng ôm chặt cái bọc đựng tiền, vừa đẩy Phương Chính đang cản đường để chuẩn bị chạy, thì thấy trong nhà lại có thêm mấy người khác đi vào.
Phương Hồng thấy mấy người này là do trưởng thôn gọi đến để trông chừng mình thi lại càng ôm tiền chặt hơn.
Khuôn mặt của nó banh chặt, giống như một con thú nhỏ bảo vệ thức ăn: "Các người đừng hòng cướp tiền của tôi! Đây đều là của ba để lại cho tôi. Các người dám đến cướp tiền của tôi thì tôi sẽ nói các người là đồ ăn cướp!"
Phương Hồng vừa nói vậy, mấy thanh niên lập tức tránh hiềm nghi mà lùi lại một bước. Nhân cơ hội này, Phương Hồng chui ra khỏi nhà. Mấy thanh niên sợ rước họa vào thân, cũng không dám thật sự ra tay ngăn cản. Tám vạn đồng đối với người trong thôn quả thực không phải là một số tiền nhỏ, nhưng bọn họ cũng không cần vì số tiền không thể có được này mà rước lấy phiền phức vào thân.
Chỉ là, nhìn Phương Hồng chạy ra khỏi nhà, lại không hề chạy về phía nhà trưởng thôn mà lại chạy về phía ngoài thôn.
Lúc này, mấy thanh niên mới nhận ra là Phương Hồng muốn mang tiền bỏ trốn!
Không ai ngờ được con bé mới tám tuổi này lại có thể nảy ra ý định ghê gớm như vậy.
Trong số đó, có một thanh niên không kiềm chế được lửa giận, không nhịn được mà giận dữ nói với Phương Chính đang đứng ngây người bên cạnh: "Cả thôn bận rộn cỡ này vì chuyện nhà anh, anh lại còn đứng đực ra đó mà nhìn à? Nó là cháu gái anh, anh là người nhà họ Phương, anh cũng không ra tay quản nó luôn hả?"
Phương Chính là người nhà họ Phương, nếu có thể tiến lên ngăn cản Phương Hồng thì dĩ nhiên là sẽ đỡ phải kiêng dề hơn so với những người ngoài như bọn họ.
Phương Chính cũng sốt ruột vì số tiền đó, vội vàng nói: "Tôi có thể làm gì bây giờ? Tôi quản nó kiểu gì đây? Mấy người các cậu không thể phái một người đi tìm mẹ tôi sao? Mấy người mau đi đi, nếu không thì Phương Hồng sẽ chạy mất! Mấy người mau đi đi!"
Nghe thấy Phương Chính vậy mà lại dùng giọng điệu ra lệnh với mình, thanh niên vừa lên tiếng không khỏi tức đến mức bật cười: "Anh ra lệnh cho ai đấy? Ở đây có ai là nô tài nhà anh à? Chuyện nhà anh, anh không sốt ruột, vậy thì bọn tôi lại càng không sốt ruột."
Nghe Phương Chính nói vậy, những người khác cũng không muốn ra tay giúp đỡ nữa, bước chân của mấy thanh niên đều chậm lại.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

