Bà cụ Phương vội vàng đánh Phương Hồng một cái: "Đồ vô dụng, ai cho mày đồng ý bậy bạ thế hả? Tao sẽ đánh chết mày!"
Phương Hồng vừa trốn, vừa nói: "Tiền phải để cho thôn quản lý, dùng cho bọn cháu đi học. Nếu đưa cho bà nội thì bà nội sẽ đưa cho chú hai mua nhà mất thôi!"
Nhìn Phương Hồng quay người chạy về nhà họ Phương, trưởng thôn sợ con bé còn nhỏ tuổi này sẽ thực sự cầm khoản tiền lớn đó chạy lung tung rồi gây ra nhiễu loạn; liền bảo mấy thanh niên nhanh nhẹn, đáng tin cậy đi theo Phương Hồng.
Trưởng thôn liên tục dặn dò: "Coi chừng con bé, đừng để xảy ra chuyện gì, cũng đừng làm theo lời con bé, đừng đụng chạm linh tinh."
Nhìn qua, lại thấy bà cụ Phương vẫn còn nằm trên đất gào khóc: "Ông trời ơi, tôi đã tạo cái nghiệt gì thế này! Đây không phải là trong nhà có trộm có cướp hay sao!"
Trưởng thôn liền lớn tiếng quát bà cụ Phương: "Bà Phương, bà ở đây khóc lóc thì có tác dụng gì? Còn không mau về nhà xem thử? Đừng có để lại xảy ra chuyện gì nữa đấy!"
Dù sao cũng liên quan đến một số tiền lớn như vậy, trưởng thôn không dám qua loa, đương nhiên sẽ muốn bà cụ Phương vể nhìn. Cũng tránh cho trường hợp xảy ra chuyện thì bọn họ lại khó ăn khó nói.
Lúc này trưởng thôn cũng đã nhìn ra rồi, cả nhà họ Phương này không ai là người đơn giản cả. Lâm Vi đi rồi, nhà họ Phương đang thiếu một người nuôi cả gia đình, người khác hơi dính vào một chút là dễ bị bọn họ ăn vạ lắm.
Bà cụ Phương nghe trưởng thôn nói vậy, vội vàng bò dậy khỏi mặt đất, đuổi theo Phương Hồng.
Trưởng thôn dùng sức gõ vào tẩu thuốc, lẩm bẩm: "Thật là không yên lòng chút nào!"
Trưởng thôn nói xong, thực sự cảm thấy không yên tâm, cũng liền đi theo. Thấy trưởng thôn đi qua đó, những người đang đứng hóng chuyện xung quanh cũng lần lượt đi theo.
Một già một trẻ nhà họ Phương quả thực rất biết gây chuyện, ngược lại, Lâm Vi lại là người thật thà. Có vài người đứng hóng chuyện nhưng vẫn chưa rời đi, nhân lúc rảnh rỗi này mà bu lại bàn tán rôm rả.
"Bà cụ Phương không phải ngày nào cũng khoe khoang cậu con trai thứ hai của bà ta là người thành phố, giỏi giang cỡ nào à? Sao Phương Chính còn phải dùng tiền bán mạng của Phương Minh để mua nhà?"
"Giỏi giang gì chứ? Cũng chỉ là một kế toán nhỏ ở thành phố thôi, tiền kiếm được còn không đủ tiêu ấy chứ. Mọi người xem đi, anh ta lúc nào cũng ra vẻ ta đây là người thành phố, trông cũng ghê gớm lắm, nhưng thật ra đều phải dựa vào anh trai chu cấp hết. Chỉ được cái mã bên ngoài thôi, chứ thật ra chẳng để dành được đồng nào đâu."
"Phương Minh còn ở đây thì có chu cấp cho anh ta cũng được đi, nhưng bây giờ Phương Minh đã đi rồi, tính cả đứa con trong bụng Lâm Vi thì có đến ba đứa nhỏ trông chờ vào số tiền này để sống sót đấy? Anh ta cũng có mặt mũi mà lấy nữa hả?"
"Khó trách nhà họ Phương không nỡ để Lâm Vi đi, là muốn đưa hết tiền cho Phương Chính mua nhà, sau đó trông cậy vào Lâm Vi nuôi cả nhà bọn họ sao? Vậy chẳng phải là sẽ mệt đến hộc máu luôn à?"
"Cô ấy nên đi từ lâu rồi, chỉ là quá mềm lòng thôi. Nhà họ Phương này đúng là một ổ sói lang..."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

