Phương Chính thấy mọi người đều mặc kệ chuyện nhà mình, mới sốt ruột đi vòng quanh sân nhà. Vừa nhìn thấy bà cụ Phương đang vội vàng chạy về, Phương Chính vội chỉ vào hướng Phương Hồng bỏ chạy lúc nãy: "Mẹ! Phương Hồng nó mang tiền chạy rồi, mẹ mau đuổi theo kéo nó về đi."
Bà cụ Phương nghe thấy vậy thì lập tức vừa lớn tiếng mắng chửi vừa đuổi theo Phương Hồng. Phương Hồng nghe thấy tiếng mắng của bà cụ Phương thì sợ hãi quay đầu lại nhìn, rồi không cẩn thận mà ngã nhào ra đất. Bà cụ Phương cũng giận lắm, liều cái mạng già mà chạy nhanh mấy bước, túm lấy Phương Hồng.
Hai bà cháu cứ thế lăn ra đánh nhau trên nền đất, người già cũng không thương tiếc đứa nhỏ, mà đứa nhỏ cũng chẳng thèm nể mặt người già. Chẳng mấy chốc, trên mặt hai người đều dính bê bết máu.
Nhìn cái bọc vải bố hoa xanh đựng tiền đã bị bẩn một mảng lớn, Phương Chính đứng một bên sốt ruột la lớn: "Tiền! Tiền đấy!"
Cũng may trưởng thôn đã kịp thời chạy đến, hét lớn một tiếng: "Còn không đi lên kéo bọn họ ra? Thật sự đánh ra mạng người thì sao hả?"
Lúc này mới có người tiến lên kéo bà cụ Phương và Phương Hồng đang giằng co ra.
Trưởng thôn trầm mặt, liếc nhìn hai bà cháu cả người đầy bùn đất, máu me: "Đi thôi, trở về! Hôm nay giải quyết cho dứt điểm chuyện này đi."
Cuối cùng, vẫn là một người đứng bên cạnh nhìn không được, mới nói với bà cụ Phương: "Thím, để tôi cõng thím qua đó nhé."
Bà cụ Phương lập tức đồng ý, vừa được cõng lên thì sống lưng bà ta lập tức thẳng lên, lại có sức mắng Phương Hồng: "Mày là đồ bồi tiền mà cũng dám lấy tiền bỏ chạy à. Mày cứ đợi đấy, đợi thêm mấy năm nữa, tao sẽ gả mày cho mấy thằng trồng trọt thối tha, để mày phải ngày ngày làm việc nặng nhọc! Mày muốn đi học rồi làm người thành phố giống như chú hai mày sao? Kiếp sau đi!"
Những lời nói của bà cụ Phương khiến sắc mặt của những người xung quanh đều trở nên khó coi. Ai trong số bọn họ mà không phải là người trồng trọt cơ chứ?
Người duy nhất không phải là người trồng trọt chính là anh con trai thứ hai của bà cụ Phương - Phương Chính, điều này khiến cho người tốt bụng cõng bà cụ Phương cũng cảm thấy tức giận trong lòng. Anh ta cảm thấy bà cụ Phương này không đáng để mình thương hại, anh ta có giúp thì bọn họ cũng chỉ xem như đó là điều đương nhiên, sau lưng còn chưa chắc đã coi trọng anh ta đâu, sợ là còn cho rằng anh ta bị ngu nên mới giúp bọn họ ấy chứ.
Bà cụ Phương mắng chửi suốt dọc đường, Phương Hồng cũng không chịu thua mà cãi lại. Hai bà cháu cãi qua cãi lại, thế là phơi bày sạch bách chuyện nhà họ Phương ra luôn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
