Hạ Viễn có một trợ lý tên là Chu Vân Sách, anh ấy thường đến lúc 9 giờ. Nhiệm vụ của trợ lý và thư ký ở mỗi công ty là khác nhau.
Chu Vân Sách là thân tín của Hạ Viễn, cũng là quản lý cấp cao của tập đoàn, tham gia vào các quyết định và công việc quản lý của Hạ Viễn, đồng thời hỗ trợ Hạ Viễn trong việc vận hành toàn bộ tập đoàn.
Nếu tách riêng anh ấy ra, anh ấy cũng đủ tầm làm phó tổng giám đốc của bất kỳ chi nhánh nào dưới trướng Hằng Tinh.
Còn thư ký như cô bắt buộc phải tham gia vào những công việc cơ bản nhất dưới sự chỉ đạo của Hạ Viễn. Cô chỉ phục vụ riêng cho Hạ Viễn, thiên về quản lý hành chính, nhưng Hạ Viễn cũng để cô tham gia các cuộc họp, chủ yếu cô phụ trách ghi chép. Nói đơn giản là Hạ Viễn bảo gì cô làm nấy, mọi công việc của cô đều xoay quanh Hạ Viễn, thường là hỗ trợ anh tiếp khách, công việc văn thư, đồng thời giảm bớt gánh nặng cho Chu Vân Sách bằng cách tiếp nhận những việc vặt vãnh trực tiếp đối ứng với Hạ Viễn.
Lương năm của người ta hàng triệu tệ, lương năm của cô chỉ là con số lẻ của người ta, nhưng dù vậy vẫn cao hơn nhiều so với việc đi làm giáo viên.
Ngành học đại học của cô là sư phạm, cao học là ngoại ngữ, vốn dĩ định chọn trường đi dạy cùng Đàm Yến, nhưng cô vô tình biết được trên mạng tin Tổng giám đốc Tập đoàn Hằng Tinh đang tuyển thư ký.
Với tâm lý thử vận may, cô đã nộp hồ sơ, tối hôm đó cô cũng kể chuyện này cho Đàm Yến và Thanh Tịnh nghe.
Lúc phỏng vấn gặp Thanh Tịnh cô cũng hơi ngạc nhiên, nhưng sau đó liền lấy lại bình tĩnh. Có lẽ vì nghĩ rằng so với Thanh Tịnh mình không có nhiều ưu thế, nên khi trả lời câu hỏi của HR và Hạ Viễn, Lâm Duyệt không dùng những bài mẫu đã chuẩn bị sẵn mà nói thật lòng.
Ngay khi cô đang chuẩn bị đến trường của Đàm Yến để phỏng vấn thì nhận được thông báo từ phòng nhân sự rằng cô đã trúng tuyển, nhưng có 3 tháng thử việc. Cách đây một tuần, cô đã trở thành nhân viên chính thức.
Nhưng cũng vì chuyện này mà mối quan hệ giữa cô và Thanh Tịnh tụt dốc không phanh. Mỗi ngày cô phải đối mặt với lượng lớn tài liệu đến hoa mắt chóng mặt, về nhà lại phải dọn đống hỗn độn của Thanh Tịnh, nên cô mới thấy mệt mỏi muốn khóc.
Bởi vì một khi đã đến công ty, cô sẽ không để lộ bất kỳ cảm xúc cá nhân nào.
Khi Hạ Viễn bước vào, Lâm Duyệt vẫn đang vùi đầu xem tài liệu mà Chu Vân Sách đưa cho.
Một bóng đen bao trùm trước mắt, Lâm Duyệt ngước nhìn, sau đó vô cùng bình tĩnh đứng dậy, nở một nụ cười công sở giả tạo: “Sếp Hạ, chào buổi sáng.”
“Chào buổi sáng.” Giọng nói trầm ấm ôn hòa của Hạ Viễn vang lên tại khu vực làm việc của cô.
Lâm Duyệt không ngồi xuống mà vòng qua vách ngăn, đi theo Hạ Viễn đến bàn làm việc của anh để bắt đầu báo cáo lịch trình hôm nay.
“Sếp Hạ, cuộc họp điều hành định kỳ sáng nay đã được trợ lý Chu lùi lại đến 10 giờ. 3 giờ chiều nay, Tổng giám đốc Triệu của Đạt Sáng sẽ đến thăm.”
Hạ Viễn gật đầu, so với bình thường thì hôm nay coi như là rảnh rỗi.
“Tổng giám đốc Triệu được sắp xếp ở phòng khách số 2, chắc cô đã chuẩn bị những điều kiêng kỵ của ông ta rồi chứ, còn chỗ nào chưa rõ thì đi hỏi trợ lý Chu.”
“Vâng ạ.”
Lâm Duyệt vừa định đi thì lại bị Hạ Viễn gọi lại.
“Đi mua giúp tôi một phần bữa sáng.”
“Vâng ạ.” Lâm Duyệt vội vàng buông công việc đang làm dở để đi mua bữa sáng cho sếp.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



