Đi đi về về mất 15 phút, sữa lúc mua về là sữa lạnh, Lâm Duyệt lấy chiếc cốc thủy tinh anh hay dùng trên bàn làm việc, đổ sữa vào rồi cho vào lò vi sóng hâm nóng. Sau đó cô lấy một chiếc khay ở phòng trà, bấy giờ mới mang bữa sáng đến bàn của Hạ Viễn.
“Anh ăn xong cứ để trên khay, lát nữa tôi sẽ vào dọn ạ.”
Để tiện cho công việc, Lâm Duyệt và Hạ Viễn thực chất ở chung một văn phòng, chỉ là ở giữa có một vách ngăn, còn Chu Vân Sách có văn phòng riêng độc lập, cách văn phòng của Hạ Viễn một bức tường, chỉ cần đẩy cửa là qua được.
Trong lúc Hạ Viễn ăn sáng, Lâm Duyệt kéo rèm sáo ở vách ngăn giữa hai người lên. Từ góc nhìn của Hạ Viễn, một vòng eo thon thả hiện ra qua lớp kính của vách ngăn.
Ánh nắng ban mai chói chang rực rỡ, vì thư ký Lâm đang đứng nghiêng người nên vóc dáng chuẩn chỉnh với những đường cong gợi cảm được phô diễn trọn vẹn.
Có lẽ nhận ra ánh mắt của Hạ Viễn, Lâm Duyệt khẽ liếc mắt qua, Hạ Viễn siết chặt chiếc cốc thủy tinh đựng sữa, lặng lẽ dời tầm mắt đi.
Khoảnh khắc này, đột nhiên anh nhớ lại cảnh tượng lần đầu tiên gặp thư ký Lâm.
Hạ Viễn là con trai trưởng của nhà họ Hạ, cũng là người kế nghiệp hàng đầu của Tập đoàn Hằng Tinh. Tại sao nói là hàng đầu? Vì anh còn một cậu em trai tên là Hạ Lẫm, năm nay mới 12 tuổi.
Khoảng một tháng sau khi khai giảng năm nay, vì xảy ra xô xát với bạn cùng lớp nên Hạ Lẫm bị trường mời phụ huynh.
Cha mẹ đều ở nước ngoài, Hạ Viễn vội vàng kết thúc cuộc họp để đến trường tiểu học tư thục nơi Hạ Lẫm theo học.
Khi Hạ Viễn đến trường thì trời đã ngả bóng hoàng hôn, anh đi theo sau cô giáo Đàm - giáo viên chủ nhiệm tạm thời của Hạ Lẫm. Vừa vào đến hành lang, cô Đàm nhận được một cuộc điện thoại, sau đó áy náy xin lỗi anh, nói rằng bạn cùng phòng của cô ấy quên mang chìa khóa, cô ấy đi đưa chìa khóa một chút rồi quay lại ngay.
Hạ Viễn không phải hạng người hay ra vẻ, anh khẽ xoay người đứng đợi ở đó, và rồi, anh nhìn thấy Lâm Duyệt đang thong thả đi tới trong ánh hoàng hôn rực rỡ.
Lúc đó thư ký Lâm để mái tóc xoăn dài dịu dàng, mặc một chiếc áo len màu hồng dáng ngắn và một chiếc quần bò ống đứng đơn giản. Nụ cười mỉm của cô dành cho cô giáo Đàm toát lên vẻ ngọt ngào, làn da trắng sứ, lớp trang điểm nhạt, khuôn mặt tròn trịa hài hòa, đôi mắt hạnh trong veo như chứa đựng cả một dòng suối mát.
Tuy trông cô mảnh mai nhưng không hề gầy guộc, đường cong rõ ràng.
Dù sao Hạ Viễn cũng đã lăn lộn trên thương trường vài năm, mắt nhìn người vẫn có chút tinh tường. Cô gái xa lạ khiến anh vừa nhìn đã thấy sáng mắt, vừa gặp đã thấy động lòng này, tuy trông lông mày và ánh mắt đều dịu dàng nhưng lại ẩn chứa một chút bướng bỉnh, là kiểu người không dễ dàng nản lòng.
Thực tế đã chứng minh, con mắt nhìn người của anh quả không tồi.
Ngày Lâm Duyệt phỏng vấn, anh liếc mắt một cái đã nhận ra cô.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

