Ví dụ như lúc này, Lâm Duyệt nhìn đống bát đĩa đầy dầu mỡ chất đống trong bồn rửa bát, cô chỉ muốn đập nát hết đống bát đó cho xong.
“Đợi tí, tôi sấy tóc đã.”
Lâm Duyệt quay về phòng, gần nửa tiếng trôi qua Thanh Tịnh vẫn không ra dọn, cô lại đi gõ cửa nhưng dường như Thanh Tịnh đang gọi điện thoại, mãi đến khi Đàm Yến về, Thanh Tịnh vẫn chưa ra.
Lâm Duyệt tức giận đá một cái vào bàn trà, quay người đi thẳng về phòng mình.
Lâm Duyệt quay về phòng, trút giận bằng cách đấm túi bụi vào gối, đúng lúc này Đàm Yến gõ cửa phòng cô.
“Lâm Duyệt, mở cửa đi, tớ mang ít đặc sản về cho cậu này.”
Lâm Duyệt đứng dậy mở cửa, Đàm Yến đặt đồ xuống đất, thấy khóe mắt cô đỏ hoe liền rút một tờ khăn giấy đưa cho cô, dáng vẻ như đã quá quen thuộc: “Cậu lại khóc đấy à?”
“Không có.” Lâm Duyệt nói: “Chỉ là dạo này tớ thấy áp lực hơi lớn. Cậu cũng biết đấy, tớ làm trái ngành, mỗi ngày phải đọc bao nhiêu tài liệu, học bao nhiêu thứ mới, hôm nay đi xem mắt còn gặp phải một kẻ kỳ quặc, thật sự là mệt mỏi quá.”
Đàm Yến mỉm cười nói: “Cho nên khóc lóc chỉ là một cách để giải tỏa áp lực thôi, tớ hiểu mà. Đôi khi tớ bị học sinh làm cho tức điên cũng hay khóc, có điều, cậu làm việc dứt khoát, mồm mép cũng lanh lợi, không ngờ riêng tư lại là một đứa mít ướt, trông cũng đáng yêu phết.”
Lâm Duyệt hơi ngại ngùng sụt sịt mũi: “Không phải cậu lại đi dọn dẹp giúp cô ta đấy chứ?”
Đàm Yến bất lực: “Chứ biết làm sao giờ? Thời tiết nóng thế này, để đến sáng mai chắc bốc mùi mất.”
Lâm Duyệt áy náy: “Xin lỗi cậu, đều tại tớ cả.”
“Cậu nói gì vậy, chuyện này không phải lỗi của cậu. Chỉ là trong lòng Thanh Tịnh thấy không thoải mái thôi, cô ta là Thạc sĩ Quản lý của Đại học Kinh tế và Pháp luật, sao có thể cam tâm thua dưới tay một đứa học sư phạm như cậu chứ.”
Lâm Duyệt thở dài, cô và Đàm Yến là bạn đại học kiêm bạn cùng phòng, đương nhiên quan hệ thân thiết hơn. Thanh Tịnh là người bạn cô quen khi học cao học, vốn dĩ quan hệ của hai người rất tốt, không ngờ lần phỏng vấn này lại khiến cả hai trở mặt thành thù.
Đàm Yến cũng rất mệt mỏi, cô ấy vỗ vai Lâm Duyệt an ủi: “Đừng nghĩ nhiều quá.”
Lâm Duyệt gật đầu: “Ừm” một tiếng.
Sau khi Đàm Yến đi, Lâm Duyệt ra bếp xem thử, mọi thứ đã được dọn dẹp sạch sẽ, nhưng cô đã chẳng còn tâm trạng nấu nướng gì nữa.
Cô quay ra ban công lấy cây lau nhà, lau sạch toàn bộ sàn nhà ở khu vực chung rồi mới vào phòng tắm tắm rửa. Dọn dẹp phòng tắm xong, cô để bụng đói đi thẳng vào giấc ngủ.
Lúc gần sáng cô mơ thấy một giấc mơ, ở quán cà phê cô đói phát khóc, Hạ Viễn thấy vậy liền mua cho cô một cái bánh hamburger, cô ăn liền tù tì năm cái khiến Hạ Viễn sợ quá chạy mất.
Lâm Duyệt nhìn mình trong gương với đôi mắt ngái ngủ, cảm thấy vô cùng cạn lời.
Cái giấc mơ quái quỷ gì không biết.
8 giờ 30 phút, Lâm Duyệt có mặt ở công ty, ngày nào cũng vậy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

