Lâm Duyệt mới ra đời, có những chuyện không biết lắt léo, liền nói thẳng là lát nữa mình phải đi xem mắt.
Quả nhiên, chân mày Hạ Viễn càng nhíu chặt hơn.
Nếu cô có chút kinh nghiệm thì đã không nói như vậy, vì rất có thể giây tiếp theo sẽ bị sa thải. Vừa ứng tuyển thành công đã nghĩ đến chuyện kết hôn, rõ ràng không đặt tâm trí vào công việc, đây là điều tối kỵ trong chốn công sở.
Người ta thường bảo khi đi ứng tuyển, dù có bạn trai cũng không được nói với HR là có, mà phải khẳng định chắc nịch là không.
Nhưng việc cô có thể phỏng vấn thành công cũng gián tiếp chứng minh năng lực của cô. Dù sao vị trí cô ứng tuyển là thư ký tổng giám đốc, lúc đó không chỉ có HR mà đích thân Hạ Viễn cũng tham gia phỏng vấn.
Lần thứ hai là khi cô đang tán gẫu với trợ lý tổng giám đốc của Hạ Viễn về việc mình đi xem mắt thì bị Hạ Viễn nghe thấy. Vạn vạn không ngờ tới, lần này lại bị bắt quả tang trực tiếp.
Lâm Duyệt không nhận chiếc khăn tay mà nhanh chóng đánh trống lảng: “Cảm ơn sếp Hạ, sao anh lại ở đây ạ?”
Trông anh không giống kiểu người rảnh rỗi có nhã hứng đến quán cà phê ngồi, tài liệu còn chẳng đọc hết.
“Tôi hẹn một người bạn, nhưng bị cho leo cây rồi.”
Lâm Duyệt nghĩ thầm: [Nhân vật máu mặt nào mà dám cho Tổng giám đốc Tập đoàn Hằng Tinh leo cây vậy trời.]
Nhưng cô chỉ dám nói lời này trong lòng.
Gặp sếp trong giờ nghỉ, nhất thời lính mới công sở như Lâm Duyệt chưa biết làm sao, Hạ Viễn đã tự thu khăn tay lại, quay sang bảo cô: “Đi thôi, tôi đưa cô về.”
“Không không không cần đâu ạ.” Lâm Duyệt vội vàng từ chối: “Tôi còn hẹn người khác, không dám làm mất thời gian của anh đâu.”
Một lúc sau cô mới thở dài đứng dậy định rời quán, nhưng khi thanh toán thì được thông báo là đã có người trả tiền rồi. Lâm Duyệt đảo mắt một vòng là biết ngay Hạ Viễn đã thanh toán, vì lúc gã họ Lý kia đi không hề ghé qua quầy.
Khi Lâm Duyệt về đến nơi ở thì trời đã tối mịt, không vì lý do gì khác ngoài việc căn nhà cô thuê hiện tại quá xa trung tâm thành phố, phải chuyển hai chặng tàu điện ngầm, còn cách công ty thì lại càng xa hơn, tính ra ít nhất cũng mất một tiếng đồng hồ.
Hiện tại cô đang thuê chung một căn hộ ba phòng ngủ cùng hai người bạn. Lâm Duyệt chọn căn phòng nhỏ nhất, phòng ngủ chính là Đàm Yến ở, cô ấy là giáo viên ngoại ngữ của một trường tiểu học tư thục, phòng ngủ phụ là Thanh Tịnh ở, cô ta làm cùng công ty với Lâm Duyệt.
Cả hai cùng ứng tuyển vào vị trí thư ký tổng giám đốc, Thanh Tịnh - người luôn tự thấy mình ưu tú hơn Lâm Duyệt về mọi mặt - đã trượt vỏ chuối. Nhưng vì biểu hiện cũng khá nên cô ta được một phó tổng giám đốc dưới trướng Hạ Viễn tuyển làm trợ lý.
Vì chuyện này mà Thanh Tịnh luôn để bụng, thời gian qua thường xuyên nói lời mỉa mai Lâm Duyệt. Lâm Duyệt có bệnh sạch sẽ, cô ta liền cố tình bày bừa ở những khu vực sinh hoạt chung, đặc biệt là phòng tắm.
Tại sao nói là cố tình? Vì trước đây cô ta không hề như vậy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

