Tại một quán cà phê, một nam một nữ ngồi đối diện nhau.
“Cô Lâm, hai ta cũng đã trò chuyện được vài ngày rồi, tôi thấy chúng ta không cần lãng phí thời gian nữa, cứ trực tiếp nói ra điều kiện của cô đi.”
Lâm Duyệt khuấy nhẹ tách cà phê, thanh lịch bưng lên nhấp một ngụm nhỏ.
“Anh Lý, đúng là tôi đang đi xem mắt, nhưng chúng ta mới chỉ trò chuyện được một tuần mà anh đã bảo tôi kết hôn với anh, xin lỗi, tôi nói thẳng nhé, chúng ta không hợp nhau.”
“Cô làm sao vậy, xem mắt vốn là chuyện tiết kiệm thời gian, chúng ta nói chuyện thấy hợp thì có thể về sống chung, cô làm vậy chẳng phải là lãng phí thời gian sao.”
“Xin lỗi anh Lý, buổi cà phê hôm nay tôi mời.”
“Hừ, một đứa con gái nhà quê đi làm thuê như cô thì thanh cao cái gì, chẳng qua là ỷ vào cái vỏ bọc ưa nhìn một chút thôi.”
Lâm Duyệt lạnh lùng đáp: “Không tiễn.”
Người đàn ông họ Lý kia hừ lạnh một tiếng rồi phẩy tay bỏ đi.
Quán cà phê rất vắng vẻ, trong tầm mắt của Lâm Duyệt không có lấy một bóng người, nhân viên cũng ở phía sau vách ngăn, cô thở dài một tiếng rồi gục xuống bàn, bắt đầu lặng lẽ rơi nước mắt.
“Hu hu... Cái hạng người gì không biết, trên WeChat thì nói chuyện tử tế lắm, sao gặp mặt lại thành ra thế này? Mới một tuần đã đòi kết hôn, phóng tên lửa cũng không nhanh đến thế... Hu hu...”
Lâm Duyệt vừa khóc nhỏ vừa lầm bầm, cô lấy điện thoại ra định chặn đối phương, vô tình chạm vào nút gửi tin nhắn chưa gửi trước đó cho gã họ Lý kia. Khi nhìn thấy dấu chấm than màu đỏ rực, Lâm Duyệt lại không kìm được mà khóc tiếp.
Đột nhiên, một tiếng cười khẽ trầm thấp lọt vào tai, ngay sau đó là một chiếc khăn tay màu xanh hiện ra trước mắt cô.
Lâm Duyệt nghĩ thầm: [Trông chiếc khăn tay này quen quá.]
Giây tiếp theo, cô ngẩng đầu lên, nhìn rõ khuôn mặt cực kỳ tuấn tú của Hạ Viễn.
Lâm Duyệt giật mình, lập tức đứng bật dậy: “Sếp... sếp Hạ.”
Trên mặt cô hoàn toàn không còn chút vẻ bi thương nào của trận khóc vừa rồi, dù khóe mắt vẫn còn vương chút lệ.
Hạ Viễn khẽ nhếch môi, đẩy chiếc khăn tay về phía trước: “Thư ký Lâm, theo tôi được biết, đây là lần thứ ba cô xem mắt thất bại rồi.”
Lâm Duyệt: “...”
Nói về việc này, đúng là có chút chuyện để kể.
Hồi đầu khi ứng tuyển làm thư ký cho Hạ Viễn, cô đã chuẩn bị tâm lý 5 năm không yêu đương kết hôn. Dù sao làm thư ký cho tổng giám đốc của một tập đoàn lớn cũng sẽ bận tối tăm mặt mũi, cho dù cô chỉ là một thư ký nhỏ, chưa kể nhiều công ty còn có yêu cầu khắt khe về mặt này.
Mục tiêu cuộc sống hiện tại của cô là kiếm tiền và lập gia đình, nhưng mức lương ở Tập đoàn Hằng Tinh thực sự quá ưu đãi, cô nghĩ 5 năm sau mình 30 tuổi vẫn ổn, cân nhắc kỹ lưỡng thấy kiếm tiền quan trọng hơn nên mới đến ứng tuyển.
Nhưng người ta căn bản không có yêu cầu 5 năm không kết hôn, nên cô cũng không cố ý giấu giếm chuyện xem mắt.
Lần đầu tiên đi xem mắt đúng vào lúc cô đang tăng ca, điện thoại reo liên hồi khiến Hạ Viễn nhíu mày: “Thư ký Lâm, có việc gì sao?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

