Cho nên Lâm Duyệt hoàn toàn không biết hai vị sếp của mình đang bàn luận về cô.
Thật ra bản thân Lâm Duyệt cũng hơi mắc bệnh sạch sẽ, nhưng không nghiêm trọng lắm.
Lúc Hạ Viễn quay lại văn phòng, Lâm Duyệt không có ở đó, anh nhìn quanh một vòng, chẳng không thấy bóng dáng ai.
Anh lại ra gian ngoài, vừa vặn nhìn thấy bóng lưng của cô, thế là gọi cô lại.
“Thư ký Lâm.”
Lâm Duyệt xoay người: “Sếp Hạ.”
Hạ Viễn liếc nhìn miếng vải trắng trong tay cô, tầm mắt hướng lên trên là chiếc áo sơ mi dài tay bị xắn nhẹ lên đến cẳng tay, dáng vẻ như chuẩn bị đi dọn dẹp vệ sinh.
“Cô đây là...”
Hạ Viễn ngập ngừng muốn nói lại thôi.
Lâm Duyệt do dự một lát, nói: “Tôi đi lau lại phòng khách một lượt, trợ lý Chu bảo tôi Tổng giám đốc Triệu của Đạt Sáng không những mắc chứng ám ảnh cưỡng chế mà còn mắc chứng sạch sẽ. Bây giờ vẫn chưa đến giờ làm việc, không làm lỡ dở công việc đâu.”
Nào ngờ Hạ Viễn hơi nhíu mày, nói: “Cô theo tôi vào đây trước đã.”
Trong lòng Lâm Duyệt “thịch” một tiếng, dọn dẹp vệ sinh mà cũng sai sao?
Cô cũng không dám chậm trễ, vội vàng xoay người đi theo Hạ Viễn vào văn phòng.
“Sếp Hạ.”
Lâm Duyệt thấp thỏm gọi một tiếng.
Qua ba tháng chung sống, tuy Lâm Duyệt không hiểu rõ Hạ Viễn như Chu Vân Sách nhưng cũng biết tính khí tốt của Hạ Viễn chỉ thể hiện ở bề ngoài. Đối xử với cấp dưới, anh khinh thường việc bày ra bộ mặt cao cao tại thượng, tất cả đều là do sự tu dưỡng của bản thân đang tác động.
Nhưng dáng vẻ Hạ Viễn nổi trận lôi đình trên bàn họp trong một cuộc họp vào thời gian cô thử việc vẫn còn rõ mồn một trước mắt.
Lúc đó Chu Vân Sách không có mặt, Hạ Viễn cần cô ghi chép nội dung cuộc họp cũng như trình chiếu PPT và các việc vặt khác. Lần đầu tiên cô bước vào phòng họp đã được chứng kiến thủ đoạn và sự quyết đoán của vị tổng giám đốc trẻ tuổi này.
Anh không hề cao giọng, chỉ dùng đôi mắt sâu thẳm đó nhìn bạn, sắc bén và độc miệng chỉ ra những khuyết điểm trong phương án của người khác, đồng thời đưa ra quan điểm và đề xuất của mình.
Những trưởng bộ phận lớn hơn anh vài tuổi, thậm chí mười mấy tuổi bị anh nói cho đỏ mặt tía tai, không dám phản bác.
Lâm Duyệt nhớ trước khi kết thúc cuộc họp, Hạ Viễn còn nhẹ nhàng buông một câu.
Lâm Duyệt chỉ có thể gật đầu, trong lòng có khổ mà không nói ra được.
Nào phải cô muốn đi dọn dẹp, rõ ràng là dì phụ trách vệ sinh phòng họp hoàn toàn không có tâm, bình thường thì thôi đi, mọi người không có bệnh sạch sẽ, lau mặt bàn một lần, lau sàn một chút là xong.
Nhưng nghe trợ lý Chu nói khách hàng đến hôm nay là nhân vật rất quan trọng, với tư cách là thư ký của Hạ Viễn, giúp anh tiếp đón khách hàng cũng là một phần công việc.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
