Đúng là không đến lượt cô đi dọn vệ sinh, nhưng cô cũng không tiện nói thẳng rằng nhân viên vệ sinh làm không tốt, tránh để người ta mất việc, cho nên mới quyết định tự mình ra tay trong giờ nghỉ trưa.
“Cô đi nghỉ ngơi trước đi, như vậy mới đảm bảo buổi chiều có trạng thái tốt nhất để đón tiếp khách hàng.”
Lâm Duyệt lí nhí đáp một tiếng vâng.
Cô vừa quay lại bàn làm việc của mình, Hạ Viễn đã nhấn chuông gọi nội bộ của công ty: “Bảo Phó tổng giám đốc Vệ qua đây một chuyến.”
Vì ở chung một văn phòng nên đương nhiên Lâm Duyệt nghe thấy động thái của Hạ Viễn.
Phó tổng giám đốc Vệ tên là Vệ Giai, là phó tổng giám đốc các bộ phận chức năng, dưới trướng Hạ Viễn có bốn phó tổng giám đốc, Vệ Giai này là lãnh đạo nữ duy nhất.
Cô ấy quản lý văn phòng, nhân sự, văn hóa doanh nghiệp cũng như bộ phận hành chính của Tập đoàn Hằng Tinh.
Chẳng mấy chốc Vệ Giai đã gõ cửa văn phòng tổng giám đốc của Hạ Viễn, Lâm Duyệt thấy người liền đứng dậy chào hỏi, Vệ Giai mỉm cười gật đầu.
“Sếp Hạ, anh tìm tôi?”
Hạ Viễn ừ một tiếng, nói: “3 giờ chiều nay sếp Triệu của Đạt Sáng đến thăm, bây giờ đã gần 2 giờ rồi mà thư ký của tôi còn phải xắn tay áo định đi lau bàn phòng khách kìa.”
Sắc mặt Vệ Giai thay đổi, nhân viên vệ sinh thuộc bộ phận hành chính dưới quyền cô ấy, đương nhiên Hạ Viễn không thể trực tiếp xuống bộ phận cấp dưới, chỉ có thể tìm cô ấy để quản lý theo cấp bậc.
“Anh yên tâm, tôi đi xử lý ngay đây, đảm bảo trước 3 giờ sẽ xong xuôi.”
“Ừm.”
Lâm Duyệt hơi trợn to mắt, nhìn Hạ Viễn với vẻ sùng bái, hóa ra anh đều biết hết?
Hạ Viễn nhìn ánh mắt sùng bái của Lâm Duyệt, khẽ nhếch môi.
Trước 3 giờ, Vệ Giai đã chuẩn bị xong mọi việc, Lâm Duyệt thay mặt Hạ Viễn đích thân xuống lầu tiếp đón Tổng giám đốc Triệu của Đạt Sáng.
Lâm Duyệt luôn giữ nụ cười đúng mực, khiêm tốn dẫn người đến phòng khách.
Trong phòng khách sạch sẽ không mùi, sàn nhà bóng loáng soi gương được, mặt bàn không một hạt bụi, vị trí đặt cây xanh cũng rất hợp lý, dụng cụ trà nước tiếp khách được bày biện chỉnh tề, ngay cả chiếc nơ bướm bên hông cô thư ký nhỏ này cũng được thắt phẳng phiu và đối xứng, nhìn rất dễ chịu.
Lâm Duyệt đi tới trước bộ trà cụ, rót 2/3 nước trà vào chén, sau đó một tay đỡ đáy chén, một tay cầm thân chén, quai chén hướng về phía khách, đưa lên từ phía bên trái của Tổng giám Triệu: “Tổng giám Triệu, mời ông dùng trà trước.”
Tổng giám đốc Triệu hài lòng gật đầu, cảm thấy lễ nghi của cô thư ký nhỏ này rất hoàn hảo.
“Thật xin lỗi, xin ông chờ một lát, tạm thời sếp Hạ của chúng tôi đang xử lý một việc khẩn cấp.”
Tổng giám đốc Triệu ừ một tiếng, nói: “Cô không cần đứng đây đợi đâu.”
“Đón lên rồi ạ.”
Hạ Viễn và Chu Vân Sách nhỏ giọng thương lượng vài câu, lúc này mới đứng dậy nói: “Đi thôi.”
“Chờ một chút, sếp Hạ.”
Lâm Duyệt đột nhiên gọi anh lại.
Bước chân Hạ Viễn khựng lại, khẽ xoay người nhìn cô, giữa lông mày mang theo vẻ nghi ngờ: “Sao vậy?”
Lâm Duyệt đưa ngón trỏ ra, nhưng không dám chỉ vào anh, đành chỉ vào không khí hai cái, nói: “Cà vạt của anh...”
Hạ Viễn là người thông minh cỡ nào.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
