Lúc trước khi chọn thư ký cho anh, thực ra 5 năm không kết hôn yêu đương là điều kiện hợp đồng được đặt lên hàng đầu. Anh không muốn lúc dùng người đang thuận tay, người ta lại về nhà kết hôn sinh con.
Anh vạn vạn không ngờ tới, người đến phỏng vấn lại là đối tượng anh trúng tiếng sét ái tình từ cái nhìn đầu tiên.
Lúc đó cũng không biết nghĩ thế nào, Lâm Duyệt phỏng vấn xong anh liền sai người bỏ điều kiện này trong hợp đồng đi, điển hình của việc tự lấy đá đập chân mình.
Khó khăn lắm hai người mới có chút thời gian rảnh rỗi, Hạ Viễn cũng theo Chu Vân Sách học cách tranh thủ thư giãn giữa lúc bận rộn.
“Thật không nhìn ra cậu lại thích kiểu như thư ký Lâm, còn chơi trò tiếng sét ái tình nữa.”
Hạ Viễn nhẹ nhàng uống một ngụm nước trà, trong đầu lại nhớ tới hình ảnh Lâm Duyệt dưới ánh chiều tà trước đó. Ánh mắt anh rơi vào chậu cây xanh trong góc, khẽ nói: “Tiếng sét ái tình, cụm từ này nghe có vẻ hơi lãng mạn, nhưng cậu biết đấy, tôi không phải là một người lãng mạn, tôi càng muốn gọi đây là cảm giác hơn.”
Chu Vân Sách: “Bây giờ người ta đều nói tiếng sét ái tình chính là thấy sắc nảy lòng tham.”
Hạ Viễn bật cười: “Tôi không hề phủ nhận điểm này cậu nói, một người đàn ông trưởng thành 27 tuổi đối mặt với người phụ nữ mình có thiện cảm, nội tâm không thể nào giống như mặt hồ tĩnh lặng không gợn sóng được.”
Mỗi lần Hạ Viễn nhớ tới lại có chút mong đợi đến ngày mọi khe hở đều bị dây leo quấn đầy, đến lúc đó tình cảm của anh sẽ mang dáng vẻ như thế nào?
“Thật ra hôm phỏng vấn đó, tôi chỉ thuận miệng nói một câu.” Chu Vân Sách nhìn Hạ Viễn nói: “Nào ngờ cậu lại giữ cô ấy lại thật, nhưng cô ấy quả thực không tồi, đôi khi người thể hiện quá hoàn hảo, ngược lại khiến người ta nhìn không thấu.”
“Không phải tôi giữ cô ấy lại, là bản thân cô ấy có năng lực này.” Hạ Viễn đính chính: “Hơn nữa cậu nói rất đúng, nếu tôi thẳng tay đánh trượt cô ấy thì mới là bất công. Chỉ là mối quan hệ như vậy quả thực ảnh hưởng đến công việc, nhưng đó là vấn đề của tôi.”
Suy cho cùng Lâm Duyệt hoàn toàn không biết chuyện này, chỉ coi anh là cấp trên của mình, mỗi ngày đều làm việc cẩn trọng.
“Cố lên.” Chu Vân Sách vỗ vai Hạ Viễn: “Tranh thủ sớm ngày cưa đổ.”
Hạ Viễn mỉm cười: “Vẫn nên đợi thêm đi, bây giờ nói toạc ra thì luôn có cảm giác như muốn dùng quy tắc ngầm với người ta vậy.”
Chu Vân Sách lập tức bật cười: “Nếu thật sự như vậy, chắc thư ký Lâm có thể vặn đứt đầu cậu luôn đấy. Dù sao cũng quen biết hơn ba tháng rồi, cậu đừng nói với tôi là cậu không biết cô ấy đi làm và tan làm là hai bộ mặt khác nhau nhé.”
Hạ Viễn vuốt ve mép cốc, lặng lẽ buông một câu: “Khá đáng yêu.”
Thật ra đâu chỉ có hai bộ mặt, rõ ràng còn rất thích khóc.
Chu Vân Sách lại cười một cách phóng đãng ngông cuồng.
Mà thư ký Lâm vì không yên tâm, sợ việc tiếp đón khách hàng buổi chiều xảy ra vấn đề, lúc này đang kiểm tra từng ngóc ngách trong phòng khách số 2, ai bảo khách hàng là một người mắc chứng sạch sẽ và ám ảnh cưỡng chế nặng chứ?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


-150561.jpg&w=256&q=75)