Cuối tuần, trường đại học rực rỡ với sự kiện từ thiện “Chạy vì nụ cười” để quyên góp cho trẻ em khó khăn. Sân trường ngập băng rôn sặc sỡ, nhạc xập xình, và mùi đồ ăn từ các gian hàng bay khắp nơi. Bảo Ngọc, đúng kiểu “có hội là có mặt”, xung phong tham gia cùng Linh Chi, tay cầm một xấp vé bán hàng để ủng hộ quỹ.
“Ngọc ơi, nhìn kìa! Giáo thảo cũng tham gia!” Linh Chi chỉ về phía Minh Khang, đang đứng gần gian hàng nước uống, áo thun trắng ôm sát, tay cầm xấp tờ rơi. Đám nữ sinh xung quanh cứ lượn lờ, giả vờ hỏi han để được anh liếc mắt.
Bảo Ngọc nuốt nước bọt, nhớ lại vụ áo bẩn và màn thuyết trình mèo siêu nhân. “Thôi, tao sợ gặp cậu ấy lắm. Chắc cậu ấy nghĩ tao là chuyên gia phá hoại rồi!” Cô lắc đầu, nhưng mắt vẫn lén ngó Minh Khang. Cậu ấy đứng đó, lạnh lùng mà vẫn hút hồn, như nam chính phim thanh xuân bước ra đời thật.
Linh Chi huých vai, cười gian. “Sợ gì? Mày không thấy ánh mắt cậu ta nhìn mày hôm thảo luận nhóm à? Tao cá cậu ta bắt đầu để ý mày rồi!”
“Để ý cái đầu mày!” Bảo Ngọc đỏ mặt, giơ xấp vé lên che. Nhưng trong lòng, một góc nhỏ bỗng rạo rực. “Mà… để ý thật thì sao nhỉ?” Cô lẩm bẩm, rồi tự lắc đầu xua đi ý nghĩ điên rồ đó.
Giữa lúc Bảo Ngọc mải bán vé, cô vô tình nghe mấy cô gái gần đó xì xào. “Thấy Thảo Vy chưa? Hôm nay cô ấy đẹp dữ luôn, chắc định ‘tấn công’ Minh Khang đó!”
Bảo Ngọc ngó sang. Thảo Vy, “nữ thần” tự phong của trường, đang đứng cạnh Minh Khang, váy trắng tung bay, tóc dài óng ả, cười tươi như quảng cáo mỹ phẩm. Cô nàng đưa cho Minh Khang một chai nước, nói gì đó khiến cậu gật đầu nhẹ.
“Ừm… chắc cậu ấy thích Thảo Vy rồi,” Bảo Ngọc lẩm bẩm, lòng hơi hụt hẫng nhưng nhanh chóng tự nhủ: “Mà kệ, đẹp đôi thế còn gì! Tớ phải giúp họ mới được!”
Với cái đầu đầy ý tưởng lãng mạn, Bảo Ngọc quyết định làm “bà mối”. Cô kéo Linh Chi sang một góc, hào hứng kể kế hoạch. “Chi ơi, tao nghĩ Minh Khang thích Thảo Vy, nhưng cậu ấy lạnh lùng quá, chắc ngại tỏ tình. Tao sẽ tạo cơ hội cho họ!”
Linh Chi trợn mắt. “Mày điên à? Giáo thảo mà thích Thảo Vy thì tao đi đầu xuống đất! Mày không thấy cậu ta chỉ dịu dàng với mày à?”
“Thôi, đừng nói bậy!” Bảo Ngọc phẩy tay, mặt đỏ bừng. “Tao làm chuyện tốt, mày giúp tao đi!”
Linh Chi thở dài, nhưng vì tò mò muốn xem drama, cô nàng gật đầu. “Thôi được, nhưng tao cảnh báo trước, kế hoạch của mày chắc chắn toang!”
Kế hoạch “tác hợp” của Bảo Ngọc bắt đầu bằng trò chơi “Đua đôi” tại sự kiện. Hai người bị buộc dây vào chân, phải cùng chạy đến đích. Là tình nguyện viên, Bảo Ngọc cố tình sắp xếp để Minh Khang và Thảo Vy thành một cặp, còn mình đứng ngoài cổ vũ, tay cầm tấm bảng “Cố lên, cặp đôi đẹp nhất!”
Nhưng mọi chuyện bắt đầu lệch hướng. Khi Minh Khang và Thảo Vy đứng cạnh nhau, Thảo Vy cố tình nghiêng sát cậu, cười duyên dáng. Minh Khang chỉ gật đầu cho có, mắt lại lướt sang… Bảo Ngọc, đang nhảy nhót cổ vũ như hoạt náo viên.
“Cậu ấy nhìn mày kìa,” Linh Chi thì thào, huých vai Bảo Ngọc.
“Nhìn gì đâu, chắc… chắc cậu ấy cảm động vì tớ cổ vũ nhiệt tình!” Bảo Ngọc cười ngượng, cố không nghĩ ngợi.
Đúng lúc trò chơi bắt đầu, Bảo Ngọc mải cổ vũ, vô tình vấp vào dây thừng của một cặp khác, làm cả đám ngã lăn ra cỏ. Cô hoảng loạn đứng dậy, chạy tới đỡ, nhưng lại va vào Minh Khang và Thảo Vy, khiến cả ba ngã thành một đống.
“Á!” Thảo Vy hét lên, váy trắng dính đầy cỏ, tóc rối bù. Minh Khang thì ngã đè lên Bảo Ngọc, tay chống xuống đất, mặt chỉ cách mặt cô vài centimet.
Bảo Ngọc đỏ bừng, tim đập thình thịch. “T… tớ xin lỗi! Tớ không cố ý!” Cô lắp bắp, mắt nhắm tịt vì ngượng.
Minh Khang nhìn cô, ánh mắt khó đoán. “Cậu đúng là chuyên gia gây họa,” cậu nói, nhưng giọng không gay gắt, thậm chí còn pha chút trêu chọc. Cậu đứng dậy, kéo cô lên, còn phủi cỏ trên tóc cô một cách tự nhiên.
Thảo Vy đứng cạnh, mặt hằm hằm. “Bảo Ngọc, cậu vụng về vừa thôi!” Cô nàng bực bội, nhưng thấy Minh Khang vẫn đứng gần Bảo Ngọc, cô chỉ hừ một tiếng rồi quay đi.
“Minh Khang!” Bảo Ngọc gọi, giọng run run. “Tớ xin lỗi vì làm cậu và Thảo Vy ngã. Tớ chỉ muốn… muốn giúp hai người gần nhau hơn!”
Minh Khang nhíu mày, nhìn cô như thể cô vừa nói chuyện ngoài hành tinh. “Gần nhau? Ai nói tớ muốn thế?”
Bảo Ngọc ngẩn người. “Nhưng… nhưng tớ thấy cậu và Thảo Vy nói chuyện vui vẻ mà! Tớ tưởng…”
Minh Khang thở dài, bước tới gần cô, giọng trầm xuống. “Cậu tưởng nhiều quá đấy. Lần sau đừng tự ý làm bà mối.” Cậu ngừng lại, nhìn thẳng vào mắt cô. “Và đừng ngã nữa, tớ không muốn phải đỡ cậu hoài đâu.”
Bảo Ngọc đỏ bừng mặt, không biết trả lời sao, chỉ gật đầu lia lịa. Minh Khang quay đi, nhưng khóe môi cậu khẽ cong lên. Còn Bảo Ngọc, cô đứng ngây ra, tim đập thình thịch, đầu óc rối như tơ vò.
“Linh Chi nói đúng… hay cậu ấy không thích Thảo Vy thật?” Cô lẩm bẩm, rồi tự véo má mình. “Không, không thể nào! Chắc tại tớ hậu đậu quá thôi!”
Xa xa, Linh Chi và Đức Anh đứng nhìn, cười nghiêng ngả. “Tao cá một tháng nữa cặp này thành đôi!” Đức Anh tuyên bố. Linh Chi gật đầu, giơ điện thoại quay story: “Huyền thoại bà mối thất bại, tập một!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)