Sau vụ “cà phê định mệnh” làm áo Minh Khang thành tranh trừu tượng, Bảo Ngọc cứ tưởng mình đã thoát khỏi ánh mắt lạnh lùng của giáo thảo. Nhưng số phận đúng là thích trêu ngươi! Sáng nay, cô bước vào lớp Kinh tế với tâm trạng phấn khởi, tay ôm hộp bánh quy mẹ gửi từ quê, định chia cho cả lớp để làm thân.
Cô Hà, giảng viên “mê drama” của lớp, đứng trên bục giảng, nụ cười rạng rỡ như đang ủ mưu gì đó. “Các em, hôm nay chúng ta bắt đầu dự án nhóm! Mỗi nhóm bốn người, cô chia sẵn rồi, không cãi nhé!” Cô nháy mắt, kiểu như biết trước sẽ có drama bùng nổ.
Bảo Ngọc ngồi cạnh Linh Chi, cô bạn thân siêu lầy kiêm chuyên gia “hóng biến”. Linh Chi đang hí hoáy vẽ bậy lên vở, nghe cô Hà nói thì ngẩng phắt lên. “Ngọc ơi, tao cá nhóm mình toàn nhân vật xịn! Mày mà được ghép với giáo thảo, tao thề quay story đăng ngay!”
“Thôi, đừng nguyền tao!” Bảo Ngọc le lưỡi, mặt hơi đỏ khi nhớ lại ánh mắt sắc như dao của Minh Khang hôm trước. Cô vẫn còn ám ảnh vụ làm hỏng áo anh, chắc anh ghét cô lắm rồi.
“Thôi xong, chắc anh ấy nghĩ tớ là chuyên gia phá hoại,” Bảo Ngọc lẩm bẩm, tay ôm chặt hộp bánh quy đến mức nó méo xệch.
Buổi thảo luận nhóm diễn ra ngay sau giờ học, tại một góc thư viện trường. Minh Khang đến muộn, bước vào với chiếc áo thun đen đơn giản nhưng vẫn toát ra khí chất soái ca, làm mấy bạn nữ sinh gần đó xì xào. Đức Anh, “đệ tử” tự phong của anh, đã ngồi sẵn, đang kể chuyện gì đó với Linh Chi, khiến cô nàng cười nghiêng ngả.
“Ê, sư phụ tới rồi!” Đức Anh reo lên khi thấy Minh Khang, còn làm động tác “bái sư” lố lăng. Minh Khang lườm bạn một cái, rồi ngồi xuống, mắt lướt qua Bảo Ngọc.
Cô đang lúng túng mở laptop, nhưng vì hồi hộp quá, cô bấm nhầm nút tắt nguồn. “Trời ơi, hỏng rồi!” Bảo Ngọc kêu lên, mặt mày hoảng loạn. Cô cố khởi động lại, nhưng máy cứ treo logo, như thể trêu ngươi cô.
Minh Khang thở dài, kéo ghế ngồi cạnh cô. “Đưa đây.” Anh giật lấy laptop, vài thao tác nhanh gọn đã làm máy chạy lại bình thường.
“Wow, anh giỏi quá!” Bảo Ngọc buột miệng, mắt sáng rực như vừa chứng kiến siêu anh hùng. Nhưng ngay sau đó, cô nhận ra mình lỡ gọi anh là “anh” thân mật quá, liền cúi gằm mặt, tay bấu chặt mép bàn.
“Đừng để máy treo lần nữa,” Minh Khang đáp, giọng lạnh nhưng khóe môi khẽ cong, như thể đang cố giấu một nụ cười. Linh Chi và Đức Anh nhìn nhau, mắt lấp lánh kiểu “có biến đây!”
Nhiệm vụ của nhóm là làm bài thuyết trình về “Chiến lược marketing cho một sản phẩm mới”. Linh Chi xung phong làm MC vì “tao có giọng truyền cảm”, Đức Anh tự nhận phần thiết kế slide vì “tôi có gu thẩm mỹ đỉnh cao”, còn Minh Khang đảm nhận phân tích số liệu – phần khó nhất. Bảo Ngọc, không biết làm gì, đành nhận phần tìm ý tưởng sản phẩm.
Cô hào hứng giơ tay trình bày. “Tớ nghĩ chúng ta nên làm về… đồ uống năng lượng từ trái cây quê! Như nước sấu, nước chanh dây, vừa ngon vừa dễ bán!” Cô nói, mắt sáng lên, tay vung vẩy đầy nhiệt huyết, nhưng vô tình làm đổ cốc nước trên bàn.
Cả nhóm im lặng. Đức Anh phì cười. “Ngọc, nước sấu thì ai uống? Mày định bán cho bà nội tao à?”
Linh Chi chen vào, cười nghiêng ngả. “Mày mà bán nước sấu, chắc chỉ giáo thảo mua cho mày uống thôi!”
Minh Khang lườm Linh Chi, rồi quay sang Bảo Ngọc. “Ý tưởng này… không thực tế. Làm về nước uống thể thao đi, thị trường rộng hơn.” Giọng anh vẫn lạnh, nhưng có chút kiên nhẫn hiếm hoi.
Bảo Ngọc gật đầu, hơi tiu nghỉu nhưng vẫn cố cười. “Ừ, nước thể thao cũng hay! Tớ sẽ tìm thêm thông tin!”
Suốt buổi thảo luận, Bảo Ngọc vẫn giữ tinh thần lạc quan, nhưng sự vụng về thì không tha cô. Cô làm rơi bút, suýt làm đổ nước lần nữa, và đỉnh điểm là khi gửi file nghiên cứu cho nhóm. Vì lơ đãng, cô nhầm file… hình mấy chú mèo con cô lưu để xem cho vui. Đức Anh mở file ra, cả nhóm được phen cười vỡ bụng khi thấy slide đầy mèo mặc đồ siêu nhân, còn có dòng chữ “Mèo cứu thế giới!”
“Ngọc ơi, mày định thuyết trình về mèo siêu nhân thật à?” Linh Chi ôm bụng, cười đến chảy nước mắt.
Bảo Ngọc đỏ bừng mặt, luống cuống giải thích. “T… tớ nhầm mà! Tớ tưởng đó là file nghiên cứu!” Cô quay sang Minh Khang, sợ anh nổi giận. “Tớ xin lỗi, tớ sẽ gửi lại ngay!”
Minh Khang nhìn cô, ánh mắt khó đoán. Anh lặng lẽ lưu file mèo đó vào máy, rồi nói: “Lần sau kiểm tra kỹ trước khi gửi.” Giọng anh không gay gắt, thậm chí còn pha chút dịu dàng mà chính anh cũng không nhận ra.
Linh Chi huých vai Đức Anh, thì thào: “Ê, tao thấy giáo thảo bắt đầu xiêu rồi nha!” Đức Anh gật gù, cười gian: “Chị dâu tương lai có khác!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


